Người Việt Nam có trái tim dạt dào…

Là cán bộ của Đại sứ quán Ấn Độ tại Việt Nam, tuy khá bận rộn nhưng ông P.C Mishra vẫn dành thời gian để đi du lịch và tiếp chuyện phóng viên Báo Du Lịch.
Xin ông cho biết, ông đã đi du lịch những đâu trên dải đất hình chữ S của chúng tôi và điểm du lịch nào với ông là hấp dẫn nhất?
Trong 7 năm sống và làm việc tại Việt Nam, tôi đã đi khá nhiều nơi: Từ Điện Biên Phủ, Sa Pa, Vịnh Hạ Long, Cát Bà cho đến Nghệ An, Huế, Đà Nẵng, Hội An, Mỹ Sơn, Nha Trang, Ninh Thuận, thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ… Điểm du lịch hấp dẫn tôi nhất chính là Hà Nội. Thủ đô của các bạn có nhiều thứ cho du khách khám phá, có nhiều điều để người ta nhớ. Tôi cũng thích Sa Pa. Sa Pa không chỉ có cảnh sắc tuyệt vời mà còn có những nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc thiểu số.
Ông có nhận xét gì về sự phát triển của du lịch Việt Nam?
Từ năm 1990, tôi thấy ngành du lịch của các bạn đã có nhiều khởi sắc với nhiều điểm du lịch mới, các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng hiện đại. Phương tiện giao thông, liên lạc có nhiều tiến bộ, hướng dẫn viên du lịch cũng chuyên nghiệp hơn… Nhờ đó khách du lịch đã dễ dàng hơn trong việc tìm hiểu, lựa chọn những tour hay điểm du lịch phù hợp. Tuy nhiên, hiện vẫn còn một số điểm du lịch bị thương mại hóa nên không còn giữ được bản sắc văn hóa riêng. Theo tôi, để phát triển du lịch tương xứng với tiềm năng của mình, cùng với việc nâng cấp cơ sở hạ tầng theo tiêu chuẩn quốc tế, các bạn nên chú ý giữ gìn bản sắc riêng, quan tâm hơn đến việc bảo vệ môi trường sinh thái. Ngoài ra cũng rất cần có sự quản lý chặt chẽ đối với các đại lý điều hành các tour du lịch để đảm bảo chất lượng tour, giữ chữ tín với khách. Các thủ tục về thị thực cũng cần thoáng hơn để thu hút khách. Ví dụ: nên giản lược việc phải có thị thực vào Việt Nam hai lần khi khách quốc tế kết hợp đi thăm Lạng Sơn và qua biên giới Việt – Trung. Thời gian qua, việc thực hiện chính sách một giá của các bạn ở nhiều nơi là rất đáng hoan nghênh. Việc này tưởng như ngành du lịch bị thiệt thòi, nhưng thực ra các bạn sẽ thu lợi lớn hơn nhiều nhờ số lượng khách du lịch tăng lên từ chính sách này. Tuy nhiên, giá vé máy bay, phí tham quan ở nhiều điểm du lịch hiện còn cao khiến du khách không khỏi băn khoăn.
Xin ông cho biết đôi nét về du lịch Ấn Độ?
Ngoài vẻ đẹp thiên nhiên thì nền văn hóa lâu đời và phong tục tập quán đa dạng chính là điều kiện thuận lợi để Ấn Độ phát triển du lịch. Loại hình du lịch lịch sử văn hóa trong đó bao gồm cả khía cạnh tín ngưỡng đã thu hút được khách du lịch đến Ấn Độ ngày càng đông hơn.
Thưa ông, còn văn hóa Việt Nam có gì hấp dẫn với riêng ông?
Các bạn có những bài hát rất hay. Chúng tràn ngập niềm tự hào, tình yêu quê hương đất nước mà giai điệu lại ngọt ngào như những bản tình ca chứ không hề lên gân. Tôi nghĩ người Việt Nam phải có một trái tim dạt dào tình cảm mới sáng tác được những bài hát hay như vậy.
Xin cảm ơn ông!
Vui cười
Nhún vai
Người đàn ông đưa con trai đến võ đường và nhờ võ sư:
Tôi muốn ông đào tạo cháu thành võ sĩ toàn năng, có cú đấm của quyền anh, có ngọn cước chớp giật của Taekwondo, có cú lên gối và giật cùi chỏ sấm sét của Muay Thái, có cú húc ngàn cân của Thạch đầu công Thiếu Lâm Tự, có khả năng chịu đòn của Judo…
Vị võ sư nhún vai: Tôi chịu, hay ông thử tìm một huấn luyện viên bóng đá xem!
Khó tha
Có chuyện gì khiến chị bực tức thế?
Hôm qua chồng tôi đã nói: “Anh yêu em”!
Thế thì chị phải vui chứ?
Nhưng lão ấy lại nói với cái điện thoại chị ạ!
Trẻ con
Một gia đình nọ đi nghỉ mát ở biển. Trên bãi biển, cậu con trai 15 tuổi đứng như trời trồng, nhìn chằm chằm vào cô gái đẹp ôm cái phao. Bà vợ nháy mắt chồng “Con trai mình đã lớn rồi đấy!”
Mấy phút sau, hai cô gái mặc đồ tắm đi ngang qua, ông chồng không rời mắt khỏi thân hình gợi cảm của các cô. Bà vợ gắt:
Này ông, đừng có trẻ con như thế!
Lâm Oanh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 12(333)2004

Liệu có khả thi

Khu phố cổ của Hà Nội là nơi có mật độ dân cư cao nhất thành phố. Nhằm phục vụ công tác bảo tồn và tôn tạo phố cổ, đồng thời cải thiện một bước điều kiện ở của người dân trong khu vực thì việc giãn dân ở đây là cần thiết. Vì thế, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội đã có kế hoạch từ nay đến năm 2005, sẽ đưa 2 vạn dân ở phố cổ đến khu định cư mới. Nhưng “Dự án thí điểm giãn dân phố cổ” do Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội lập để phục vụ cho mục tiêu trên với dự kiến thực thi vào đầu năm 2002, vẫn còn không ít vấn đề phải bàn.
Theo dự án khu tái định cư nhà ở được xây dựng trên diện tích rộng 28,3 ha ở xã Việt Hưng (Gia Lâm, Hà Nội). 20,3 ha được dừng cho xây dựng hệ thống trường học, khu thương mại dịch vụ, văn phòng, công viên… Nhưng dự án lại chưa đưa ra được quy hoạch chi tiết về bố cục kiến trúc khu nhà ở, dịch vụ thương mại. Đơn vị, lập dự án và chủ đầu tư chưa chọn được phương án tối ưu để xây dựng nhà cao tầng cho người ít tiền ở sát đường Ngô Gia Tự hay lùi vào bên trong? Nhà cao tầng được bố trí gần hay xa khu nhà dành cho người nhiều tiền? Việc thành lập các khu thương mại dịch vụ gợi lại các phố buôn bán kiểu cổ ở dọc 2 tuyến đường đi bộ chưa được đề cập cụ thể.
Bên cạnh đó điều quan trọng nhất mà “Dự án thí điểm dãn dân phố cổ” chưa nêu ra chi tiết là: quyền lợi của người dân khi dời khỏi khu phố cổ. Hầu hết người dân ở khu vực phố cổ không muốn chuyển đổi ở vị trí chưa biết sang jhu đô thị mới, họ sẽ sinh sống bằng cách nào? Hiện tại những người dân khu phố cổ tuy phải sống trong những ngôi nhà chật chội nhưng đây lại là vấn đề mảnh đất dễ kiếm tiền ở Hà Nội. Vì vậy, không phải ai cũng nhiệt tình với việc di chuyển. Anh Ngô Ngọc Trung – một người buôn bán quần áo ở Phố Hàng Đường cho biết: “Chúng tôi cần kế sinh nhai hàng ngày hơn một ngôi nhà tiện nghi”. Nhưng khi chúng tôi gặp gỡ một số người dân là cán bộ công nhân viên nhà nước thì đã nhận được một số ý kiến khác. Ông Nguyễn Gia Hiển , hiện sinh sống ở phố Hàng Mã cho biết: “Tôi làm giáo viên chứ không buôn bán gì, vả lại nhà tôi ở trong ngõ. Nếu Nhà nước đền bù thỏa đáng, tạo điều kiện để tôi có tiền mua nhà ở khu đô thị mới thì tôi sẵn sàng di dời”.
Như vậy, đối tượng cần tập trung khuyến khích di dời trước tiên là những người ít có nhu cầu kinh doanh hoặc không đủ điều kiện hoặc không có điều kiện kinh doanh như cán bộ công nhân viên nhà nước và những hộ ở trong ngõ. Mặc dù, số đối tượng này không nhiều so với lượng dân cần di chuyển, nhưng nếu Nhà nước có chính sách đền bù thỏa đáng, quan tâm đến công việc làm ăn của người dân tại nơi ở mới với việc cho thuê mặt bằng kinh doanh với giá ưu đãi thì sẽ khuyến khích được nhiều hộ dân dời khỏi phủ phố cổ. Thêm nữa nếu hệ số đất công cộng và đất ở được thì giá nhà sẽ rẻ hơn, phù hợp với khả năng tài chính của nhiều hộ.
Thiết nghĩ, bên cạnh việc hoàn thành bố cục kiến trúc xây dựng các nhà lập dự án cần chú ý hơn nữa đến nhu cầu kinh doanh, nhằm đảm bảo đời sống của người dân để dự án dãn dân có tính khả thi hơn. Nếu dự án dừng lại như hiện nay, có lẽ sẽ chỉ làn được phần xây dựng khu đô thị mới chứ khó đạt mục tiêu cuối cùng là giãn dân để bảo tồn và tôn tạo phố cổ cũng như cải thiện chỗ ở cho người dân.
Vương Anh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 37 (202) – Năm 2001

Thuê nhà – “đoạn trường ai có qua cầu mới hay”

Cùng với cơn sốt đất ở Hà Nội, cơn sốt thuê nhà cũng “nóng” không kém. Bên cạnh những mặt được của dịch vụ nhà đất, còn không ít vấn đề khiến xã hội phải quan tâm….
Khi phải khẩn trương lo chỗ ở, tôi cứ tưởng việc thuê nhà sẽ dễ như trở bàn tay vì bạn bè cho hay: “gì chứ ở Hà Nội, nhà cho thuê nhiều như…thóc”. Tôi hăm hờ xin nghỉ phép một tuần với tính toán rằng, đi tìm nhà giỏi lắm mất 2 ngày, còn lại để xã hơi trước khi bắt tay vào công việc mới.
Biết tôi lớ ngớ về mọi chuyện – nhất là vụ to tát như nhà cửa, anh bạn đồng nghiệp tình nguyện đưa đi. Cầm tờ “mua và bán”, chúng tôi yên tâm vì thấy có nhiều nhà đăng quảng cáo hợp lý. Theo các thông số đưa ra, chúng tôi tìm đến “văn phòng nhà đất” của anh Th. ở Kim Mã. Cái gọi là văn phòng ấy chỉ là một gian phòng bé xíu kê bộ bàn ghế cũ mèm, trên tường treo tờ giấy khổ to, viết các quy định về nộp lệ phí khi thuê hay mua nhà. Sau khi nghe yêu cầu của chúng tôi, chủ văn phòng – một cậu gầy nhẳng và mặt non choẹt – bảo chúng tôi đưa trước 50.000 đồng rồi mới dẫn đi.
Lắt léo qua nhiều ngõ ngách, cậu ta đưa vào một ngõ trên đường Đôi Cấn, mà bây giờ nghĩ lại tôi vẫn kinh hoàng, để xem “một căn hộ cấp 4, công trình phụ khép kín” như lời rao. Ngõ rộng chỉ vừa tay lái xe máy, nếu xuống dắt là “toi”, đành phải vừa ngồi trên xe vừa “rê” chân qua một đoạn khá dài mới đến căn nhà muốn tìm. Chỉ riêng cái ngõ đã khiến tôi nản lắm rồi, nhưng đã mất tiền, chả lẽ lại bỏ cuộc? Nhìn căn nhà, anh bạn tôi lắc đầu quầy quậy: “thế này ở sao được mà xem với xét?”. Cảm tưởng như đó căn hộ tồi tàn nhất còn sót lại ở thủ đô thì phải. Thảo nào giá chỉ 300.000 đồng/ tháng. Không phản ứng trước thái độ chúng tôi, “ông chủ” quay xe, dẫn chúng tôi đi xem một căn nhà khác.
Lại qua năm bảy khúc quanh, anh chàng nhà đất mới đưa chúng tôi tới căn hộ 2 tầng ở Ngọc Hà.
Chỉ mới nhìn qua, tôi và anh bạn đã sửng sốt. Đây là căn nhà xây tường mười, được ngăn làm…hai tầng!. Mỗi “tầng” chỉ chừng hai mét. Mái tầng trên lợp Fibrô xi măng, cũ kỹ và lụp xụp. Tôi leo qua cây cầu bé xíu, cố thử ngó vào phòng “tầng” một: diện tích chừng 8m2, nền gạch nham nhở, chổ vệ sinh chưa đầy 1m2. Thật chẳng giống sự mô tả trên báo tí nào! Anh chàng nhà đất gợi ý:
Nếu anh chị đồng ý thì nhà này chỉ có 400.000 đồng/ tháng!
Tôi vội lắc đầu từ chối. Anh ta tiếp tục dẫn đến khu vực công viên Thủ Lệ. Ngoắt ngoéo mãi mới dừng cạnh một dãy nhà cấp 4, tường 10, mái tấm lợp, thấp lè tè (chắc nóng phải biết!). Có 4 phòng tất thẩy. Chỉ có một phòng mở. Trông có vẻ khá hơn nên tôi đề nghị được xem phòng. Cô gái ở phòng mở cửa cho biết các phòng đều đã có người thuê. Nghe vậy, anh bạn tôi bực mình: sao không cho thuê nữa còn dẫn đi xem làm gì?
Anh chàng nhà đất ậm ừ không trả lời, rồi hỏi chúng tôi còn muốn đi xem nhà nữa không? Biết trước khả năng cũng chẳng sáng sủa gì hơn trong “cuộc chơi” mà chúng tôi chẳng khác gì kẻ bị lừa nên chúng tôi đành phải từ chối. Dĩ nhiên, anh ta chỉ chờ có thế là vọt thẳng, để mặc tôi và anh bạn mò mẫm tìm đường ra khỏi ngõ.
Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến văn phòng nhà đất mang tên chị B. ở đường Hoàng Hoa Thám. Chờ đợi gần hết buổi sáng và đương nhiên là phải “nôn” ra 50.000 đồng tiền lệ phí, chúng tôi được một nhân viên của văn phòng dẫn đến một địa chỉ ở Ngọc Khánh. Đến nơi, đúng là “căn hộ” rộng 20m2 thật nhưng lại không hề tách biệt như lời quảng cáo mà là sử dụng chung với gia chủ cả đường đi lẫn công trình phụ. Không đồng ý, chúng tôi lại được đưa đến nơi khác đã được giới thiệu trên báo: “căn hộ 18m2, riêng biệt, phụ khép kín, cho sinh viên hoặc hộ gia đình thuê.” Vừa thấy chúng tôi dựng xe máy, chị chủ nhà đã lắc đầu:
Không có đường cho xe máy vào đâu. Vả lại nhà chỉ có 10m2, bé lắm!
Tôi thắc mắc:
Nhưng đăng báo là 18m2 cơ mà!
Người chủ cười cười: “đấy là người ta tự đăng đấy chứ có phải chúng tôi đâu!”
Chúng tôi đành đi theo người dẫn đường đến một ngôi nhà khác. Lại cũng không tiện nghi và khép kín như quảng cáo. Đã vậy, ông chủ nhà chỉ nhận cho phụ nữ độc thân thuê. Tôi hỏi anh chàng nhà đất.
Những thông số này sao không nói trước cho chúng tôi?
Em đâu biết, em chỉ là người đưa đi!
Nhìn ánh mắt cắm xuống đất của anh ta, chúng tôi chả đủ kiên nhẫn đi xem tiếp như anh ta đề nghị nữa. Anh ta rú ga vọt thẳng như chỉ để chờ lời từ chối là hoàn thành nhiệm vụ móc túi được “thượng đế” 50.000 đồng.
Hôm sau, chúng tôi tìm đến một vài văn phòng khác xem tình hình có khả quan hơn không. Nhưng ở đâu cũng chung “điệp khúc”: xì ra 50.000 đồng rồi mới dẫn đi, cho dù sau đó, khách có thuê được hay không (mà đa phần không thuê được do hầu hết các ngôi nhà đều không đúng như lời quảng cáo).
Sơ sơ vài ngày, đã mất toi mấy trăm ngàn mà chẳng được tích sự gì. Để cuối cùng, “mèo vẫn hoàn mèo”, tôi đành chấp nhận đi làm xa gần 20 km mỗi ngày, còn hơn là cứ lóc cóc đi theo…cái sự lừa. Chỉ muốn kêu trời lên rằng: các văn phòng nhà đất Hà Nội cứ mọc lên như nấm sau mưa và thoải mái “treo đầu dê bán thịt chó” thế này mà lại không được ai quản lý để đảm bảo tính kinh doanh nghiêm túc hay sao? Chứ cứ tình hình này, sẽ còn không biết bao nhiêu “con mồi” như tôi “sa bẫy” các “cò” nhà đất?
Ngô Thanh Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 41- Năm 2001

Nhà chung cư “quá đát” ở Hà Nội: “bỏ thì thương, vương thì … khốn”

Cho đến nay, vấn đề quản lý, cải tạo sửa chữa và chuyển đổi ” chủ” đối với nhà ở chung cư Hà Nội vẫn đang làm nhức đầu các cơ quan chức năng. Lo ngại nhất là tình trạng xuống cấp ngày một trầm trọng của gần 30 khu chung cư, hầu hết được xây từ những năm 60 – 70. “Tôi phải tự bỏ gần 20 triệu để tu sửa mới ở được căn nhà này. Trước khi chuyển xuống đây, sàn nhà đã bị cậy lên để bán, không cánh cửa, không chấn song….Ở đây chúng tôi đã từng phát hiện thanh niên xấu đưa gái vào, rồi thì chuyện chích, hút đều có cả. Đến khi báo được công an thì chúng chạy sạch”. Ông Lê Ngọc Tráng – trưởng khối tập thể chung cư Xuân Nộn (Đông Anh)- cho biết.
Theo tiến sĩ Nguyễn Minh Phong – trưởng phòng nghiên cứu kinh tế – viện nghiên cứu và phát triển kinh tế xã hội Hà Nội, hiện tại Hà Nội có gần 4 triệu m2 nhà chung cư nhưng 67% đã xuống cấp nghiêm trọng hoặc cần được cải tạo, tu sửa…91% số nhà được khảo sát vừa qua đều có độ nghiêng, chênh nền vượt mức cho phép. Tất cả nhà chung cư này đều bị thấm dột, gần 40% bị ăn mòn cốt sắt, các kết cấu bị nứt tách. Nếu không có biện pháp xử lý kịp thời, hậu quả khó ai lường hết được.
Điều đáng lưu tâm là vấn đề quản lý khu nhà đã sở hữu hiện nay. Một khu nhà 4 – 5 tầng nhưng có khi chỉ bán được vài căn hộ, còn lại nhà nước cho thuê, quản lý, hoặc một số dân bên ngoài “nhảy dù” vào, nghiễm nhiên ở, gây mất an ninh, trật tự. Hầu hết các khu chung cư bán theo tinh thần nghị định 61/chính phủ của chính phủ đều rơi vào tình trạng “cát cứ” của chủ sở hữu.
Song nhà dù đã chuyển đến dân hay vẫn thuộc nhà nước quản lý thì vẫn phải đảm bảo nguyên tắc an toàn cho tính mạng con người và đừng làm mất mỹ quan đô thị. Điều này có nghĩa là, bán nhà gấn hết thời gian sử dụng, có dấu hiệu xuống cấp nhưng không có nghĩa là phó mặc toàn bộ tổng thể khu chung cư cho dân. Một khi khu chung cư đã hết hạn sử dụng thì việc sửa chữa nhỏ lẻ tùy tiện của những chủ sở hữu càng góp phần làm xuống cấp chính khu nhà đó.
7 năm kể từ ngày ban hành nghị định 61/chính phủ, sở địa chính -nhà đất Hà Nội cũng chỉ bán được 1.167 nghìn m2 nhà . Một “ban 61″ to uỵch được thành lập để thực hiện mỗi một chức năng là làm sao bán hết 4 triệu m2 nhà cho đúng chủ. Và để hoàn thành được nhiệm vụ này cũng phải mất ngót thêm 10 năm nữa. Điều này đã được chính ông Nguyễn Anh Quân, trưởng ban 61 của sở địa chính – nhà đất Hà Nội khẳng định.
Tuy quỹ nhà ở Hà Nội thuộc diện cao so với cả nước (12/81 triệu m2), đứng thứ hai sau thành phố Hồ Chí Minh, nhưng bình quân đầu người lại thuộc diện thấp so với các đô thị khác trong cả nước. Ngoài việc xây mới hàng loạt khu chung cư để cải tạo chỗ ở cho dân thì cách giải quyết thứ hai là bán nhà (thuộc quyền sở hữu nhà nước) cho dân. Trao quyền sử dụng nhà bằng phương thức mua đứt, bán đoạn là phương hướng đúng để người dân tự có trách nhiệm với ngôi nhà. Nhưng việc thực hiện cũng vấp phải nhiều khó khăn, bất cập.
Phòng quản lý nhà đất của sở địa chính nhà nước Hà Nội cùng với cơ quan chức năng ngành xây dựng đang chuẩn bị cho một cuộc hội thảo về cách quản lý nhà đa sở hữu trên địa bàn thành phố. Hy vọng chấm dứt tình trạng “bỏ thì thương, vương thì khốn” đối với nhà chung cư “quá đát” hoàn toàn không phải là chuyện đơn giản.
Phó tổng cục trưởng Phạm Từ tiếp đoàn du lịch Quảng Tây
Vừa qua tại Hà Nội, phó tổng cục trưởng tổng cục du lịch Phạm Từ đã tiếp và làm việc với đoàn du lịch Quảng Tây (Trung Quốc) do phó cục trưởng Dư Tiểu Quân dẫn đầu đang ở thăm Hà Nội.
Tại buổi tiếp, phó tổng cục trưởng Phạm Từ đã đánh giá cao mối quan hệ hợp tác giữa ngành du lịch Việt Nam và Trung Quốc, đặc biệt là tỉnh Quảng Tây có chung đường biên giới dài với Việt Nam và nhấn mạnh: “phía Việt Nam không có bất kỳ trở ngại nào (về thủ tục) hạn chế khách du lịch của mình đến Trung Quốc và ngược lại. Hai bên cần hỗ trợ nhau quảng bá, nâng cao chất lượng dịch vụ và nỗ lực xóa bỏ các đầu mối trung gian để trả lại cho sản phẩm du lịch những giá trị đích thực…”
Hai bên cũng đã trao đổi thông tin về các lĩnh vực khác trong hoạt động du lịch nhằm xúc tiến các chương trình hợp tác trong thời gian tới.
Long Thành – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2001

Tại sao rùa cõng hạc?

Tại một số ngôi chùa, đền, miếu của nước ta thường thấy hình ảnh con hạc đứng trên lưng con rùa, còn gọi là “rùa cõng hạc”. Chúng thường được đúc bằng đồng để làm đồ thờ hoặc đặt ở những nơi trang trọng. Vào khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội, ta thấy hai bên bàn thờ Chu Văn An, trong nhà Bái Đường có một đôi hạc đứng trên lưng rùa cao quá đầu người. Nhiều hướng dẫn viên du lịch đưa khách đến đây, khi được khách hỏi về ý nghĩa hoặc câu chuyện liên quan đến “rùa cõng hạc”, thường lúng túng bởi không có câu trả lời chuẩn xác. Nhiều người cố gắng đi tìm ý nghĩa đích thực của vấn đề, nhưng đến nay, vẫn chưa có ý kiến khẳng định chính thức. Tuy nhiên, có một số lý giải mang tính suy luận dựa trên ý nghĩa, nội dung của di tích, đồng thời có nhiều nét phù hợp với triết lý, tâm linh của văn hóa dân gian Việt Nam nên chúng tôi xin được nêu ra.
Trước hết hạc là con vật của Đạo giáo, được coi là loài chim quý hiếm, tượng trưng cho phong cách thần tiên, ở đâu có hạc là ở đó có Tiên. Còn rùa là loài bò sát lưỡng cư, tuổi thọ cao, tượng trưng cho sự trường tồn, bất diệt. Đôi hạc đứng trên lưng rùa ở Văn Miếu Quốc Tử Giám được xác định có từ khoảng thế kỷ XVII. Theo các dòng chữ để lại trên đó thì đây là đồ cúng tiến để thờ tự trong Văn Miếu. Việc trong dân gian có hình tượng hạc đứng trên lưng rùa, được giải thích là biểu hiện của sự hài hòa giữa Đất và Trời, giữa m và Dương. Sự hài hòa đó khiến cho thế giới của sự sống tồn tại và phát triển tốt đẹp. Một số ý kiến khác cho rằng đôi hạc đứng trên lưng rùa có ở Văn Miếu Quốc Tử Giám mang ý nghĩa cao đẹp của nền giáo dục Nho học. Hạc tượng trưng cho sự thanh cao, sự may mắn, trí tuệ. Rùa biểu hiện cho sự trường tồn, vĩnh cửu. Rùa cõng hạc chính là sự tôn vinh cái đẹp, cái trí tuệ, cái tinh túy, thanh cao… Cái ẩn ý đầy tính triết lý đó như muốn nhắn nhủ mọi người hãy đề cao sự học để mà tu nhân, tích đức. Có người lại đưa ra lời giải thích trên cơ sở câu chuyện dân gian nói về tình bạn giữa rùa và hạc. Rùa đại diện cho loài vật sống dưới nước, biết bơi. Hạc đại diện cho loài vật sống trên cạn, biết bay. Khi trời làm mưa lũ, ngập úng cả một vùng rộng lớn, hạc không thể sống dưới nước, nên rùa đã giúp hạc vượt qua sóng nước để đến nơi khô ráo. Rồi đến ngày trời làm hạn hán, Rùa lại được Hạc giúp đưa đến vùng có nước. Rùa cõng Hạc như mô tả một phần câu chuyện ca ngợi lòng chung thủy và sự tương trợ giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn, hoạn nạn giữa những người bạn…
Những cách giải thích trên đây chưa phải là tất cả và chỉ có tính suy diễn. Thật ra, để giải thích vấn đề này, không nhất thiết cứ phải đi đến tận cùng của xuất sứ. Những giá trị vật chất của di tích bao giờ cũng chứa đựng yếu tố tâm linh. Dù nhiều hay ít, chúng đều mang những giá trị về tinh thần và luôn luôn hấp dẫn bởi tính huyền bí đậm chất dân gian. Vì vậy, nên chăng chúng ta hãy tôn trọng bản chất tâm linh của di tích, chấp nhận những lý giải theo các cách khác nhau (tất nhiên phải có logic và phù hợp với nội dung của di tích). Sự bí ẩn luôn luôn kích thích khả năng khám phá và hứa hẹn nhiều điều kỳ thú. Đó cũng là một phần văn hóa dân gian.
m hưởng Tây Nguyên giữa lòng Hà Nội
Giữa phố phường náo nhiệt của Hà Nội có một căn phòng nhỏ là thế giới riêng biệt của nghệ sĩ Lê Mây. Nơi đây vẫn thường vang lên những bản nhạc mang đậm âm hưởng Tây Nguyên với các loại đàn T’rưng mini, đàn gió, đàn Zôra và cả cồng chiêng do ông chế tác.
Vốn say mê âm nhạc từ tuổi ấu thơ, Lê Mây đã theo học ở Nhạc viện Hà Nội rồi sau đó về công tác tại Nhà hát Ca múa nhạc Trung ương. Đến nay đã ngoài 60 nhưng ông vẫn dành hết tâm trí cho nghiên cứu, sáng tác âm nhạc và chế tạo ra nhiều loại nhạc cụ. Từ những năm 1992 – 1993, ông đã bắt đầu đưa vào sản xuất những chiếc đàn T’rưng với kích cỡ nhỏ hơn đàn T’rưng Tây Nguyên vài chục lần. Đàn của ông làm bằng nguyên liệu tre, trúc, nứa. Giá đàn là tay tre, củ tre được ông lựa chọn từ những chuyến đi lên vùng núi đá vào mùa khô. Thân đàn được tạo dáng, mang hình nhà rông Tây Nguyên hoặc hình chim lạc trên trống đồng Đông Sơn. Dàn phím có hình dáng bức chúc thư với những ống trúc được lựa chọn kì công có độ dài ngắn, dày mỏng, già non, to nhỏ khác nhau để có âm thanh chuẩn xác, trong trẻo của đàn T’rưng Tây Nguyên. Năm 1994, ông tiếp tục cho ra đời loại đàn gió có hình chiếc thảm thần trong truyện cổ tích. Chỉ một làn gió thổi qua là đàn ngang lên những âm thanh du dương quyến rũ. Tháng 7/2000, một loại đàn mới của ông ra đời có tên là Zôra, có nghĩa là rổ rá. Đúng như tên gọi, chiếc đàn này gồm một chiếc rổ và một chiếc rá nhỏ hơn lồng bên trong, dàn phím gồm 7 ống trúc với 7 âm thanh khác nhau của bộ cồng chiêng.
Các sản phẩm nói trên của nhạc sĩ Lê Mây, chủ xưởng sản xuất bốn loại đàn nói trên đang được bán phổ biến trên thị trường. Không ít khách du lịch nước ngoài đã tìm đến tận xưởng để mua đàn của ông làm kỉ vật cho chuyến du lịch đến Việt Nam.
Nhạc sĩ Lê Mây còn là tác giả của nhiều ca khúc, nhiều bản nhạc được nhiều người ưa thích. Đặc biệt, bài hát dành cho thiếu nhi với tựa đề “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai” đã được chọn là một trong 50 bài hát hay nhất thế kỉ XX của Việt Nam.
Bùi Hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 47(212)2001

Xứ sở hồ tử thần

Camơrun xứ sở hồ tử thần, tại Camơrun có 2 hồ tử thần có thể bất cứ lúc nào cũng phun ra khí độc, giết hại cư dân sống ven hồ. Năm 1986, hồ đã làm thiệt hại mạng 1.700 người.
Hồ tử thần hiếm thấy trên thế giới
Một buổi sáng mùa hè năm 1986. M. Ápđulalali tỉnh dậy, thấy người khó chịu, nhức đầu và cánh tay phải như bị liệt. Đánh thức các bạn đồng nghiệp vốn là giáo viên cùng ở nội trú, anh thấy mọi người cũng trong trạng thái bất bình thường, vẻ mặt ngơ ngác, mệt mỏi. Linh tính báo có điều kiện không lành và anh vội trở về nhà ở bên bờ hồ Ni- ốt. Trên đường qua các phố, các làng, anh thấy rất nhiều người và gia súc, gia cầm nằm chết. “Kẻ sát nhân” là đám mây đầy chứa đầy khí CO2 phun lên từ hồ Ni- ốt sau một tiếng nổ. Đám mây CO2 này sau đó lan tỏa đi khắp vùng với tốc độ 70km/ giờ. Vì khí CO2 nặng gấp 1.5 lần không khí nên khí chảy theo các thung lũng thấp, giết hại các cư dân vùng trũng. Áp-đulali và các bạn anh không chết mà chỉ bị ảnh hưởng nhẹ vì ngôi nhà của ký túc xá trường nằm ở đỉnh đồi.
Ngoài hồ Ni-ốt, tại Camơrun còn có hồ Mô- nun. Hồ này tuy bé hơn Ni- ốt, song ngày 15 – 8 – 1984 cũng phun ra đám mây CO2 làm chết 37 người. Cả hai bờ hồ này đều có nguồn gốc là hồ núi lửa (chính là miệng các núi lửa đã tắt). Trên thế giới, người ta gặp rất nhiều loại hồ này. Song tất cả các hồ đó không phun ra các đám mây CO2 làm chết người như hồ Ni- ốt và hồ Mô- nun.
Các nhà khoa học săn đuổi tử thần ở các hồ
Sau thảm hoạ năm 1986, Chính phủ Camơrun đã mời các nhà khoa học Nhật Bản và Hoa Kỳ tới xem xét tình hình và tìm biện pháp loại trừ thảm họa do các đám mây CO2 từ mặt hồ bốc lên.
Theo các nhà khoa học, thảm họa làm chết người ở vùng hồ Ni- ốt có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Đám mây CO2 thoát ra từ mặt nước hồ năm 1986 chỉ bằng 1/3 lượng khí CO2 chứa trong hồ (trước khi xảy ra thảm họa). Hồ Ni- ốt sâu tới 210 m, đáy hồ ăn thông với một núi lửa đã tắt và thường xuyên nhận được khí CO2 từ sâu trong lòng đất phun lên, hòa tan vào nước hồ. Vì vậy, các lớp nước càng sâu thì nồng độ hòa tan CO2 càng lớn và ở một thời điểm nhất định nào đó khi độ hòa tan trở lên bão hòa thì sinh ra vụ nổ khí CO2 thoát ra khỏi lòng hồ tạo thành một đám mây.
Kinh phí cải tạo hồ Ni- ốt và hồ Mô –nun tốn kém tới 7 triệu USD. Hai nhà thầu Nhật Bản và Hoa Kỳ đã đưa ra dự án cải tạo hồ. Dự án của hai nhà thầu trên có những việc làm tương tự giống nhau: dùng các ống nước cỡ 14 cm, đưa sâu xuống các tầng nước có độ sâu khác nhau để đo nồng độ CO2 và thường xuyên làm giảm khí CO2 chứa trong nước hồ . Ngoài ra, họ còn có nhiệm vụ đo đạc các yếu tố về khí tượng, địa chất, dự báo thảm họa để báo cho dân sơ tán.
Sau một thời gian cân nhắc, cuối cùng Chính phủ Camơrun đã chọn phương án của người Nhật Bản.
Hiện nay, phương án cải tạo hai hồ tử thần ở Camơrun đang tiến hành thuận lợi. Người dân vùng hồ lại trở về rất đông để trồng trọt và đánh cá trên hồ.
Vĩnh Phúc: Danh Lam Tây Thiên đang bị bỏ quên?
Khu danh lam thắng cảnh – di tích lịch sử văn hoá Tây Nguyên nằm trong dãy núi Tam Đảo thuộc xã Đại Đình, huyện Tam Duơng, tỉnh Vĩnh Phúc được Nhà nuớc cấp bằng công nhận từ năm 1991. Tây Thiên có diện tích 250 ha, cách khu nghỉ dưỡng nghỉ mát Tam Đảo chưa đầy 30km. Chỉ tính từ năm 1995 đến nay, trung bình mỗi năm Tây Thiên đón trên dưới 100.000 lượt khách đến du lịch. Là danh lam thắng cảnh, Tây Thiên có hình khe thế núi, suối chảy thông reo, kỳ sinh di thạch, thác bạc non bồng tầng tầng lớp lớp “Ai lên ngắm cảnh Tây Thiên, mải mê thuởng ngoạn chớ quên đừong về”. Tây Thiên có đền thờ Quốc mẫu Lăng Thị Tiêu, vợ vua Hùng, có công giúp Nhà nuớc Văn Lang dẹp giặc, giữ gìn giang sơn nên đựoc hậu thế đời đời tôn vinh, thờ phụng. Khu du lịch di tích có 4 đền chính, dưới cùng là đền Thõng, men theo bờ suối theo dốc nguợc lên hàng ngàn mét các đền Cậu, đền Cô và trên cùng là đền Thuợng ở độ cao 450 so với mặt nuớc biển. Nơi đây còn ghi lưu dấu các danh nhân, quan lại cao cấp của các triều vua từ thế kỷ XV đến nay…
Thế nhưng, hình như khu di tích lịch sử văn hóa – khu danh thắng cảnh này đang bị bỏ quên! Ranh giới sự quản lý vẫn chưa rõ ràng, sự định vị vẫn còn chồng lấn, lẫn lộn giữa khu danh thắng với Vuờn quốc gia Tam Đảo.
Ban quản lý khu danh thắng được thành lập từ năm 1995, hiện chỉ có 3 người thì 2 người đang đi học, còn lại một người cũng ít khi gặp được. Số còn lại là nhân viên hợp đồng bảo vệ, thu tiền. Con đường từ đền Thõng lên đền Thượng dốc ngược dài 1.960 m, cứ vài trăm mét lại có một quán “dịch vụ” tự phát, chủ quán không phải nộp tiền và cũng không ai quản lý. Các quán đều nằm chênh vệnh trên bờ suối, nhiều quán ở vị trí “chết người”, có thể lở đất rơi xuống độ sâu 40 – 50 mét bất kỳ lúc nào… Dọc suối đi lên có 5 ngọn thác, ngọn thấp nhất 20 cm, ngọn cao tới 40 m, vực sâu vài chục mét – là nơi thu hút mạnh nhất đối với tyhanh thiếu niên, nhưng lại rất nguy hiểm. Đã có vài ba trường hợp các em học sinh bị tai nạn thiệt mạng. Công tác bảo vệ rừng, bảo vệ môy trường đều chư đảm bảo. Vẫn còn gặp nhièu người mang củi từ rừng ra, còn đặc sản cầy hương, rượu bìm bịp… Dọc suối, cạnh đền còn có hàng trăm bịch rác thải đủ loại.
Nên chăng, Nhà nước cần có quy hoạch chi tiết và đầu tư xứng đáng ở Tây Thiên, Nhà nước cần có chính sách huy động nhyiều nguồn lực cùng xây dựng Tây Thiên.
Nguyễn Lê Vân – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Bia đồng, sách đồng có ở đâu?

Người ta thường nói “tượng đồng, bia đá” và “sách lá, sách tre” chứ ít ai thấy ai nói đến bia đồng, sách đồng. Vậy mà ở Hà Nội lại có cả hai loại cổ vật quý hiếm này.
Bia đồng có ở đình Quan Nhân, nay thuộc phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân. Năm 1986, do đã lâu năm không được tu bổ, sửa sang hậu cung của đình làng vốn bị mục nát, nên gặp cơn mưa to, gió lớn đã đổ sập xuống. Khi dân làng thu dọn để trùng tu thì phát hiện ra một tấm bìa đồng, lồng trong khung kính gỗ viền quanh. Bia hình chữ nhật, cao 1,2m, rộng 0,8m, dày 5mm, nặng khoảng 60 kg, mặt bia khắc 2700 chữ Nho được tạo tác từ năm Tự Đức thứ sáu, Quý Sửu (1853).
Văn bia ghi lại bản thần tích do Hàn Lâm Viện, Đông Các Đại học sĩ Nguyễn Bính soạn năm Hồng Phúc thứ hai (1573) thời Lê Anh Tông, phong cho vợ chồng vị thần là Hùng Lãng Công.
Hùng Lãng Công vốn dòng dõi theo vua Hùng, tinh thông văn võ, được giao làm huyện trưởng Vũ Tiên, có công dẹp loạn Nam Chiếu, sau lấy Trương Mỵ Nương người ấp Quan Nhân, xã Nhân Mục Môn. Trong một lần về Quan Nhân thăm quê vợ ông và số gia binh đi cùng đã bị giặc bao vây. Mặc dù chiến đấu anh dũng, nhưng vì quân ít, thế cô, lại không chịu để giặc bắt nên ông đã nhảy xuống sông tuẫn tiết. Trương Mỵ Nương nghe tin chồng chết cũng quyên sinh theo. Triều đình thương tiếc, phong cho Hùng Lăng Công là Trung nghĩa đại vương, hộ quốc an dân và vợ là Dục đức tề my quan nhân nương công chúa. Làng Quan Nhân thờ ông bà làm thần hoàng.
Còn sách đồng, tương truyền trước đây ở chùa Láng, tức Chiêu Thiền tự, nay thuộc phường Láng Thượng, quận Đống Đa có một cuốn sách kinh bằng đồng lá. Rất tiếc, qua nhiều thời ly loạn sách đã bị mất, không rõ từ khi nào. Như vậy trong địa phận Hà Nội bây giờ chỉ còn một cuốn sách đồng duy nhất ở đình Mai Phúc, thuộc xã Gia Thụy, huyện Gia Lâm.
Sách gồm 14 lá đồng, khổ 18 x 30 cm khắc lại bản thần tích do Hàn lâm viện Đông Các đại học sĩ Nguyễn Bính soạn năm Hồng Phúc thứ nhất (1572) đời Lê Anh Tông. Ngoài bìa sách đồng có mấy dòng ghi “đinh triều công thần, nhất vị đại vương, nhất vị công chúa”. Nội dung kể vào thời loạn 12 sứ quân, có hai anh em người xứ Thanh Hóa ra ngụ cư ở làng, anh tên là Vinh, em gái là Son. Họ có công giúp Đinh Bộ Lĩnh thống nhất giang sơn về một mối. Sau khi mất, hai người được vua Đinh phong làm thần hoàng làng Mai Phúc.
Đình làng Đông Lao, huyện Hoài Đức, Hà Tây (đã một thời thuộc ngoại thành Hà Nội) cũng lưu giữ được một cuốn sách đồng, làm vào năm Chính Hòa thứ tám (1687) đời Lê Huy Tông. Sách có 18 lá đồng, khổ 12,5 x 19 cm, liên kết với nhau bằng chiếc khuy lồng qua lỗ đục sát mép gấp. Nội dung nói về khoản ước của làng thờ cúng thành hoàng là Nguyễn Công Triều – một vị tướng thời Lê có công với nước với làng…..
Bia đồng, sách đồng là những di vật quý hiếm, cung cấp cho du khách những tư liệu về lịch sử, địa lý cần thiết để hiểu thêm lịch sử dân tộc ta.
Một người khách đặc biệt
Đó là một người khách Pháp mà tôi có nhiệm vụ hướng dẫn đi thăm Huế. Khi ra sân bay đón doàn, tôi bất ngờ thấy trong đoàn có một người ngồi trên xe lăn. Sau ít phút bối rối, do không được thông báo trước về trường hợp đặc biệt này, tôi làm thủ tục nhận khách và đưa đoàn ra xe. Tôi đã gặp trưởng đoàn và trên đường về khách sạn, thông qua người đi cùng vị khách đó, tôi tìm hiểu xem người khách của tôi có những yêu cầu đặc biệt gì… Từ đó, tôi luôn tìm cách giúp đỡ người khách, tất nhiên là với vẻ hết sức tình cờ và vui vẻ để sao cho vị khách luôn cảm thấy mình cũng như mọi người khác. Dĩ nhiên, đối với một người hướng dẫn công việc đó cũng không dễ dàng gì, bởi chỉ quá một chút thôi họ sẽ dễ có mặc cảm, do cảm thấy “bị” quan tâm quá mức. Khi tôi hỏi ông khách vì sao muốn đến thăm Huế thì ông trả lời: “tôi thấy Huế có vẻ đẹp lạ lùng, không giống những kinh đô hào nhoáng của các nước khác, sự sang trọng của Huế ẩn sâu dưới vẻ giãn dị và vô cùng gần gũi với đời sống. Vì vậy, Huế là điểm đầu tiên tôi quyết định chọn để đi du lịch kể từ ngày tôi phải ngồi xe lăn.”
Tôi chợt nhận ra một điều, từ lâu, ngành du lịch bỏ qua thị trường khách đặc biệt này. Theo ước tính, có đến hơn 49 triệu người châu u đã từ lâu không đi du lịch bởi nhiều lý do mà trong đó sự tàn tật là một trong những trở ngại chính. Do vậy, cần cớm có những biện pháp để tạo ra môi trường du lịch đặc biệt cho những vị khách phải sử dụng xe lăn. Để làm được điều này trước hết phải cung cấp tới họ những thông tin cần thiết và các phương tiện du lịch hiến có làm hài lòng nhu cầu cũng như mong muốn củ họ. Cái khó khăn của người phải sử dụng xe lăn là khi di chuyển bằng các phương tiện khác nhau. Do đó giữa các hãng lữ hành và các hãng vận chuyển nói chung phải có sự phối hợp chặt chẽ với nhau, báo trước cho nhau một cách chi tiết về tình hình khách. Có như vậy mới không xảy ra thiếu sót cho công tác hướng dẫn đoàn và đặc biệt hướng dẫn viên sẽ có điều kiện để chủ động sắp xếp công việc cũng như chuẩn bị về mặt tinh thần trước khi nhận những tour đặc biệt đó.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2001

Hỏi – đáp về an toàn giao thông

Hỏi: Khi điều khiển xe, người lái xe phải chấp hành các quy định nào? Khi muốn cho xe chuyển hướng, người điều khiển xe phải thực hiện những động tác nào để đảm bảo an toàn?
(Ngô Tiến Huệ: phường Văn Mỗ, thị xã Hà Đông)
Trả lời: Điều 32 Điều lệ Trật tự an toàn giao thông đường bộ – đô thị (ban hành kèm theo Nghị định 36/2001/NĐ-CP ngày 10/7/2001 của Chính phủ) quy định: Khi điều khiển xe, người lái xe phải nghiêm chỉnh chấp hành các quy định sau đây:
Người lái xe và người ngồi ghế bên cùng hàng ngang với người lái xe phải thắt dây an toàn nếu xe đó có thiết kế và trang bị dây an toàn.
Trước khi cho xe chuyển bánh, chuyển hướng, dừng hoặc đỗ phải kịp thời báo hiệu bằng còi, đèn, hoặc bằng tay cho các xe khác và mọi người trên đường biết, bảo đảm an toàn cho người và hàng hóa trên xe.
Phải luôn chú ý đến tình trạng mặt đường, các báo hiệu giao thông, tình hình mật độ giao thông và các chướng ngại vật trên đường để điều khiển tốc độ xe chạy phù hợp với điều kiện xe của mình (phanh, hãm trọng lượng, người hoặc hàng hóa trên xe) đề phòng mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
Các loại xe (có động cơ hay không có động cơ) chạy trên đường giao thông đều phải đi về phía tay phải chiều đi của phần đường quy định cho loại xe mình đang điều khiển. Nếu trên đường có chia thành nhiều làn xe thì các loại xe phải chấp hành nghiêm chỉnh việc đi trên từng làn xe đã quy định cho làn xe đó.
Khi cho xe chuyển hướng được an toàn, người lái xe phải:
Giảm tốc độ, có tín hiệu báo hướng rẽ, chuyển dần về hướng định rẽ và chỉ được rẽ khi thấy không trở ngại hoặc gây nguy hiểm cho người và phương tiện khác.
Trong khi chuyển hướng phải nhường quyền đi trước cho người đi bộ, hoặc người đi xe đạp đang đi trên phần đường dành riêng cho họ, nhường đường cho xe đi ngược chiều.
Trong các khu vực đông dân, người lái xe chỉ được cho xe quay đầu ở đường giao nhau và những chỗ có biển cho phép quay đầu xe.
Không nên duy trì chính sách hai giá
Tôi đã đọc nhiều lần bài báo của ông Trần Đức Thanh và cứ suy đi nghĩ lại: “Có nên duy trì chính sách hai giá hay không?”
Không nên!
Xin đơn cử từ những việc thật nhỏ. Khi tới những việc thật nhỏ. Khi tới những điểm du lịch du khách thường phải mua đồ với giá đắt hơn bình thường rất nhiều. Bạn đừng mong có một chai nước ngọt với giá 2000đ ở bãi biển Sầm Sơn, không có chuyện giá vé xe là 1000đ ở chùa Hương… và còn nhiều, rất nhiều thứ mà du khách phải chịu thiệt thòi.
Du khách có cảm thấy bất mãn không? Có chứ. Khi được hỏi tại sao lại bán với giá đắt như thế, một bà bán quán ở Cát Bà trả lời: “Anh ở thành phố thiếu gì tiền”. Giời ạ, ở đâu thì cũng nuốt ngần ấy nước vào bụng chứ có thêm được một giọt nào đâu? Hóa ra là “dân thành phố nhiều tiền” nên bị áp dụng chính sách hai giá.
Tương tự, người nước ngoài cũng có tâm lí không thoải mái: “Tại sao cũng nhìn một quang cảnh mà tôi lại phải trả tiền nhiều hơn?” “Tại sao cũng cùng một tờ giới thiệu (ở Bảo tàng Dân tộc học) chỉ khác nhau bên là tiếng Việt, bên là tiếng nước ngoài mà giá lại chênh nhau nhiều đến vậy? (1000đ tờ tiếng Việt, 10000đ tờ tiếng Anh, Pháp).
Ông Thanh cho rằng bởi người nước ngoài có thu nhập cao hơn nên ta cần duy trì chính sách hai giá để thực hiện tính xã hội hóa của du lịch. Ô hay, vậy tại sao ta không áp dụng chính sách ba mức giá luôn đi? Những nước thu nhập thấp hơn ta, một mức, những nước thu nhập cao hơn, một mức, người trong nước, một mức. Như vậy tính xã hội hóa của du lịch sẽ triệt để hơn chăng?
Nói chung việc duy trì chính sách hai giá là không nên. Chính sách một giá sẽ tạo cho du khách tâm lý thoải mái và họ sẽ đến với Việt Nam mới thể hiện tất cả những ưu việt của mình để đạt được tầm vóc xứng đáng trong cơ cấu kinh tế xã hội của đất nước.
Cơn bão số 8: đổ bộ vào tỉnh Bình Định và Phú Yên được xem là cơn bão lớn nhất trong 15 năm qua và tác hại của nó trên diện tích rộng với mức độ rất nặng nề. Chính quyền và nhân dân hai tỉnh đang nỗ lực hết sức mình để khắc phục. Tuy nhiên vùng đất miền Trung nghèo khó này, sự trợ sức của Trung ương để khắc phục hậu quả nặng nề do cơn bão gây ra là điều hết sức cần thiết.
Tìm khâu đột phá phát triển du lịch Hà Tây
Phải chú ý giữ gìn văn hóa làng bản và truyền thống làng nghề. Bắt chước, lai căng, đua đòi, là những thói xấu, làm mất đi cái mà khách du lịch phải bỏ tiền ra để khám phá. Cái dung dị, nguyên sơ luôn là nguồn đam mê của khách. Làng nghề luôn gắn chặt với nghệ nhân. Đặc trưng của nghệ nhân là trí thông minh và đôi tay tài hoa khéo léo. Hiện đại làng nghề là hiện đại công cụ lao động, chứ không thể làm thay đổi khối óc và đôi tay nghệ nhân, không thể đưa khách đến xem một công nghệ hiện đại ở làng quê nơi không còn sản phẩm đơn chiếc và duy nhất.
Giữ gìn môi trường du lịch, bao gồm cả môi trường sinh thái và trật tự an toàn xã hội. An toàn trực tiếp và gián tiếp, an toàn trước mắt và lâu dài, an toàn mọi lúc mọi nơi, luôn là đòi hỏi hàng đầu của khách. Phải chăng hội du lịch làng nghề Hà Tây 2001 sẽ là khâu đột phá khẩu của du lịch Hà Tây?
Hoàng Tùng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 46(211)2001

Trên trời… dưới sách

Đó là nhận xét của các bậc phụ huynh về thị trường sách tham khảo trước thềm năm học mới. Trong các quầy sách, sách tham khảo…đủ làm choáng các thượng đế. Môn văn lớp 9 ngoài sách giáo khoa còn có các loại sách tham khảo như để viết được bài tập làm văn hay 9, thực hành tập làm văn 9, 100 bài văn mẫu 9, những bài văn hay 9, 45 bài văn chọn lọc 9…Riêng môn toán lớp 12 có đến hơn chục cuốn sách tham khảo kèm theo.
Tại sao lại tồn tại nhiều sách tham khảo đến vậy? Chương trình học hiện nay đã khá nặng, mà sách giao khoa không có điều kiện phân tích, dẫn giải những vấn đề đặt ra, chỉ có thể hướng học sinh về phương pháp. Hơn nữa, xung quanh một vấn đề đặt ra trong sách giáo khoa, tồn tại nhiều cách hiểu khác nhau. Muốn tìm hiểu kỹ lưỡng những vấn đề đó, con đường cập nhật nhất, tập trung nhất chính là thông qua sách tham khảo. Hơn nữa trong sách tham khảo, tác giả tận dụng tối đa các vấn đề có thể nảy sinh từ một chủ điểm kiến thức trong sách giáo khoa. Vì vậy, thông qua sách tham khảo mà những học sinh khá, giỏi có điều kiện mở rộng kiến thức. Nhưng cũng vì sách tham khảo mà nhiều em ỉ lại, không chịu mày mò suy nghĩ. Vậy là vô hình, sách tham khảo đã biến các em trở thành những chiếc máy phôtôcopy.
Tình trạng bùng nổ sách tham khảo còn dẫn tới việc các em bị sức ép tâm lý: muốn học giỏi phải có sách tham khảo. Đối với học sinh mà gia đình có điều kiện thì không có gì đáng nói, còn đối với các em có hoàn cảnh khó khăn thì việc mua sách tham khảo cũng trở thành vấn đề lớn đối với các bậc phụ huynh bởi giá thành sách tham khảo đắt hơn sách giáo khoa rất nhiều. Ví dụ cuốn sách tiếng Anh lớp 8 giá 4.300 đồng, trong đó cuốn sách tham khảo ôn tập và kiểm tra tiếng Anh 8 giá 9.500 đồng. Để học tốt tiếng Anh 8 giá 6.500 đồng…
Điều băn khoăn là, các cuốn sách tham khảo liệu đã hoàn hảo? Theo nhận xét của phần lớn các em học sinh, sách tham khảo của nhà xuất bản giáo dục là hay, sát chương trình, mở rộng được kiến thức theo nhiều phương pháp và ít bị trùng lặp. Nhưng bên cạnh đó, số lượng sách tham khảo có nội dung sơ sài, trùng lặp không đảm bảo tính sư phạm còn nhiều, làm mất tính định hướng, gây hoang mang lo lắng cho các bậc phụ huynh. Đồng thời, sách tham khảo của nhà xuất bản chồng chéo và trùng lặp kiến thức rất nhiều.
Vừa qua, bộ giáo dục – đào tạo và bộ văn hóa – thông tin đã có các công văn, chỉ thị chấn chỉnh việc in ấn, xuất bản sách tham khảo. Như vậy, để thị trường sách tham khảo không bị hỗn loạn, cần có sự kết hợp các cấp các ngành có liên quan. Nhưng trước hết, các học sinh phải cần định hướng cho chính mình.
Từ 7/9/2001, các quán cà phê không được kinh doanh internet trái phép
Vừa qua, thủ tướng chính phủ đã ký ban hành nghị định 55/2001/nghị định – chính phủ về quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ internet. Theo đó, doanh nghiệp thuộc mọi thành phần kinh tế có thể trở thành nhà cung cấp dịch vụ internet, nếu được tổng cục bưu điện cho phép. Những cá nhân sử dụng dịch vụ internet tại Việt Nam sẽ không được phép kinh doanh lại các dịch vụ này, trừ đại lý của các doanh nghiệp đã được phép cung cấp dịch vụ truy nhập, dịch vụ ứng dụng internet. Như vậy, các điểm kinh doanh internet, các quán cà phê internet như trước đây chỉ là thuê bao đăng ký cá nhân, sẽ không được phép cung cấp dịch vụ internet cho khách hàng. Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 7/9/2001.
Hàng không Mỹ sẽ cung cấp dịch vụ bay đến Việt Nam
Chính phủ Mỹ vừa chính thức cho phép các hãng hàng không của Mỹ gồm American airlines, Delta airlines, Northwest airlines và United airlines cung cấp dịch vụ bay đến Việt Nam theo các thỏa thuận chung mã hiệu. Theo đó, một hãng hàng không bán vé máy bay theo tên của hãng trong khi một hãng khác cung cấp một phần hoặc toàn bộ dịch vụ bay. Hãng Delta airlines sẽ chung mã hiệu với hãng hàng không Pháp (air France) cung cấp dịch vụ bay đến Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh; hãng Northwest airlines chung mã hiệu với hãng hàng không Malaysia và hãng hàng không hoàng gia Hà Lan cung cấp dịch vụ bay đến Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh; hãng United airlines chung mã hiệu với hãng All Nippon airways của Nhật Bản, hãng hàng không quốc tế Thái Lan và hãng Lufthansa Ag của Đức cung cấp dịch vụ bay đến thành phố Hồ Chí Minh. Hiện tại, tuyến đường bay trực tiếp duy nhất giữa Mỹ và Việt Nam được thực hiện theo thỏa thuận chung mã hiệu giữa tổng công ty hàng không Việt Nam và hãng hàng không Đài Loan, theo đó hãng hàng không Đài Loan cung cấp dịch vụ bay trực tiếp từ Việt Nam sang Mỹ.
H.T – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 35- Năm 2001

5 kinh nghiệm kinh doanh lữ hành

Trong tình hình cạnh tranh ngày càng quyết liệt, các doanh nghiệp lữ hành luôn quan tâm làm thế nào để đạt hiệu quả kinh tế cao nhất. Song không phải ai cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm với đồng nghiệp. Dưới đây là kinh nghiệm của Công ty Du lịch Hà Nội – một doanh nghiệp khá thành công trong lĩnh vực lữ hành – được Giám đốc Lê Đại Tâm “bật mí”.
Hiện nay, doanh nghiệp nhà nước kinh doanh lữ hành đang chịu rất nhiều bất lợi so với doanh nghiệp liên doanh với nước ngoài và tư nhân. Giữa bối cảnh khắc nghiệt đó, chúng tôi tập trung xây dựng chiến lược phát triển thích hợp, linh hoạt nhằm củng cố và phát triển các thị trường đã có; tiếp cận và xâm nhập các thị trường mới. Đặc biệt chú trọng các thị trường truyền thống như Đông Nam Á, Đông Bắc Á, Pháp, Đức, Trung Quốc… Công ty chú trọng tạo thế “kiềng ba chân”, bao gồm thị trường outbound, inbound và nội địa nhằm bổ sung và hỗ trợ lẫn nhau.
Ba năm qua, Công ty Du lịch Hà Nội đã hoàn thiện các hoạt động lữ hành, đạt sự tăng trưởng đáng khích lệ: hai năm liền được Tổng cục Du lịch bình chọn là 1 trong 10 doanh nghiệp lữ hành hàng đầu Việt Nam, ba năm liên tục được Tổng Công ty Hàng không Việt Nam công nhận “đơn vị đạt doanh thu cao nhất khu vực phía Bắc”. Để đạt thành công như trên, chúng tôi đã thực hiện các chiến lược kinh doanh chủ yếu sau:
Con người – yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công: Công ty tập trung mọi cố gắng xây dựng bộ máy cán bộ làm lữ hành đủ năng lực, yêu nghề. Nếu không lập kế hoạch đào tạo thế hệ nối tiếp thì không thể có được nguồn lao động đủ năng lực để bổ sung cho công tác phát triển thị trường giai đoạn trước mắt và lâu dài.
Xác định chính xác thị trường trọng điểm, đảm bảo lượng khách lớn, ổn định. Sau khi xác định thị trường trọng điểm, vấn đề đầu tư cho kinh doanh như: tuyên truyền quảng cáo, xây dựng chương trình tour, chào bán các sản phẩm đặc thù, đào tạo nguồn nhân lực… sẽ được thực hiện có định hướng hơn.
Công tác marketing luôn được đặt lên hàng đầu. Đây là trách nhiệm của mỗi người lao động. Làm tốt marketing sẽ nắm bắt chính xác nhu cầu đa dạng của thị trường trong từng thời điểm.
Hợp tác chặt chẽ với cơ quan ngoại giao, đại diện thương mại Việt Nam tại nước ngoài… nhằm quảng bá, thu hút khách vào du lịch Việt Nam.
Sẵn sàng đón nhận và lựa chọn thời cơ có lợi nhất để chiếm lĩnh thị trường. Khi đồng bath Thái Lan mất giá, Công ty đã kịp thời phối hợp với đại sứ quán Thái Lan, Tổng Công ty Hàng không Việt Nam, một số đối tác Thái Lan tổ chức nhiều tour chuyên đề, thu hút số lượng lớn khách Việt Nam du lịch Thái Lan. Chúng tôi là công ty đầu tiên của Việt Nam mở thành công tuyến du lịch này.
Các phương án kinh doanh của Công ty Du lịch Hà Nội đều hướng tới mục tiêu “tổ chức chặt chẽ – phối hợp nhịp nhàng – bảo đảm chất lượng – hiệu quả kinh tế cao”.
Để hoạt động lữ hành đạt hiệu quả và nâng cao tính cạnh tranh trong tình hình hiện nay, chúng tôi đề nghị cơ quan quản lý nhà nước cần tạo môi trường kinh doanh lành mạnh, công bằng. Nên xóa bỏ việc giao kế hoạch và đơn giá tiền lương cho doanh nghiệp, tạo điều kiện để doanh nghiệp tự nộp thuế theo luật định. Vấn đề trả lương, tiền thưởng cho người lao động cũng nên để doanh nghiệp tự quyết định. Đồng thời quy định chi tiền hoa hồng, môi giới thông thoáng hơn chứ không nên khống chế quá sát sao như hiện nay.
Du lịch ở gia đình – loại hình độc đáo
Một trong những loại hình du lịch độc đáo hiện nay là du lịch ở gia đình, nghĩa là khách du lịch đến các vùng quê hay thành thị nhưng không ở trong các khách sạn, nhà nghỉ sang trọng mà ở và cùng sinh hoạt ngay trong gia đình của người dân địa phương. Khách châu u rất thích du lịch kiểu này. Loại hình này không mới nhưng chưa được khai thác nhiều ở nước ta. Những du khách tham gia du lịch ở gia đình đều có mong muốn tìm hiểu hoặc muốn trải nghiệm về đời sống văn hóa, phong tục truyền thống nơi mình đến. Thời gian lưu trú có thể từ 3 đến 4 ngày hoặc lâu hơn.
Trên thực tế ở Việt Nam có rất ít các công ty du lịch tổ chức tour theo kiểu này. Đa số là khách tự đi hoặc qua một hướng dẫn viên gợi ý. Nhìn chung những khách này thường rất thỏa mãn sau chuyến đi. Anh Fabione Benjamin là họa sĩ đến từ Pháp đã ở làng Việt Hải (đảo Cát Bà) gần một tuần. Anh tham gia vào các hoạt động của người địa phương và sáng tác tranh. Anh nói “Tôi rất thích vẽ mà phong cảnh Việt Nam thật đẹp, con người Việt Nam thân thiện. Cuộc sống ở đây yên bình và hạnh phúc. Ở Pháp họ cũng quảng cáo nhiều tour đến Việt Nam nhưng những trải nghiệm thực tế như thế này quả thật rất thú vị”.
Ông bà Robert Wilson người Anh lại cho rằng: “Chúng tôi sang Việt Nam không phải để ở trong những nhà nghỉ hay khách sạn đắt tiền. Phong cảnh ở Mai Châu, Sapa thật không thể chê vào đâu được, những người dân ở đó ít nhiều đã bị ảnh hưởng của lối sống hiện đại. Chúng tôi muốn ở trong những gia đình của người dân tộc thực thụ”.
Ích lợi của loại hình du lịch này là tạo ra sự giao lưu văn hóa dân tộc giữa nhiều nền văn hóa khác nhau trên thế giới, điều đó có nghĩa là du khách có thể hiểu thêm về đời sống văn hóa của người dân Việt Nam. Bên cạnh đó loại hình du lịch này cũng tạo điều kiện nâng cao đời sống của người dân địa phương.
Còn 3.247 đường ngang bất hợp pháp
Hiện nay cả nước còn 3.247 đường ngang bất hợp pháp trên toàn tuyến đường sắt trong đó có 779 đường không người gác. Nguyên nhân do quá nhiều đường ngang chưa được quy hoạch, mật độ phương tiện tăng nhanh song ý thức người tham gia giao thông kém. Đây là vấn đề rất bức xúc của ngành Đường sắt và toàn xã hội.
Phúc Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 45(210)2001