Cần nhìn lại hướng phát triển của khu dịch – Phần 2

Các nhà quản lý khu nghỉ mát Tam Đảo đã nắm rõ tình hình hiện nay của Tam Đảo song những gì họ làm được chỉ là tập dự án và đợi cất trên phê duyệt. Được biết, dự án xây dựng cải tạo Tam Đảo cũng đã được bộ xây dựng phê duyệt tại công văn số 27/TTR/UB-BXD ngày 17 tháng 9 năm 1998 và Trình chính phủ xem xét, song dự án hiện nay vẫn đang bị tắc nghẽn tại Ủy ban nhân dân tỉnh Vĩnh Phúc với lý do: Chưa có vốn đầu tư. Mặc dù hình thức thu tiền sử dụng đất một lần đối với các tổ chức, hộ tư nhân tại các khu nghỉ mát Tam Đảo đã được thực hiện theo sự cho phép của chính phủ, song số tiền hiện chưa được đầu tư cải tại. Vậy số tiền đó đi đâu? Dự án chưa được thực hiện thì khu nghỉ mát Tam Đảo chắc lẽ cẫn trong tình trạng ăn trực nằm chờ hay sao? Trong khi đó, vấn đề về môi trường ngày càng bức xúc. Ban quản lý khu nghỉ mát Tam Đảo có thể sớm đưa ra biện pháp cụ thể để giảm thiểu sự ô nhiễm môi trường nơi đây, như hạn chế xây dựng các nhà nghỉ, quy hoạch lại các kiốt dịch vụ sao không gian cảnh quan thật thoáng đãng, tuyên truyền cho người dân địa phương và các nhà hàng dịch vụ du lịch hiểu được về giá trị cảnh quan thiên nhiên để họ tự ý thức bỏ vệ môi trường. Đồng thời, các nhà hoạch định du lịch Tam Đảo có thể cầu thị, khuyến khích và tạo điều kiện cho mỗi nhà đầu tư rót vốn cho từng hạng mục công trình trong tổng thể môi trường, cảnh quan, kiến trúc khu nghỉ mát Tam Đảo. Chẳng hạn, mỗi nhà đầu tư có thể tập trung vào hạng mục công trình giao thông hay khu công viên, nơi vui chơi, giải trí, phòng trưng bày sinh vật cảnh quý hiếm..,để thúc đẩy nhanh và hiệu quả sự phát triển tổng thể ngành du lịch nơi đây.
Nhìn chung, phát triển du lịch Tam Đảo là một trong những bước tiến quan trọng trong nền kinh tế toàn vùng. Tuy nhiên, để tạo ra một bộ mặt mới cho khu du lịch Tam Đảo không phải một sớm một chiều, nên Tam Đảo cần có sự hỗ trợ trực tiếp và quả quyết của cán bộ, ngành liên quan phối hợp xây dựng để cảnh quan, kiến trúc thiên nhiên, môi trường luôn luôn được đảm bảo phát triển theo hướng bền vững, và khai thác mạnh tiềm năng các hoạt động du lịch.
Giới thiệu sách hướng dẫn du lịch sinh thái.
Ngày 27/6/2001, tại khách sạn Sofitel Metropole, Viện nghiên cứu phát triển du lịch (ITDR) và tổ chức Bảo tồn thiên nhiên Quốc tế (IUCN) vừa buổi giới thiệu cuốn sách hướng dẫn viên du lịch sinh thái tại Việt Nam, mang tên “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Cuốn sách là sản phẩm của dự án “Nâng cao nhận thức đa dạng sinh học & du lịch bền vững” do IUCN phối hợp với ITDR và cục Môi trường thuộc Bộ Khoa học Công nghệ & Môi trường thực hiện. với sự tài trợ của Tổ chức Hợp tác và phát triển Quốc tế Tây Ban Nha (AECL), cuốn sách được xuất bản 3 thứ tiếng: Tiếng Việt, Tiếng Anh & tiếng Trung. Cuốn sách cung cấp những lời khuyên và cách ứng xử và hành vi của du lịch đối với môi trường, đặc biệt là đa dạng học sinh, giúp nâng cao nhận thức của khách du lịch trong và nước ngoài, góp phần giảm tác động tiêu cực của hoạt động du lịch đến tài nguyên và môi trường du lịch, nhằm góp phần thúc đẩy phát triển bền vững ở Việt Nam.
Thư giãn
Nhà …
Một thiếu nữ hỏi bạn gái:
Trên đời này có nhiều thứ nhà: nhà báo, nhà giáo, nhà thơ, nhà văn… sau này lấy chồng cậu chọn nghề nào?
Mình sẽ chọn nhà… mặt tiền
????
Một người quảng cáo với khách du lịch
ồ! Cô đội chiếc nón này trông trẻ ra 10 tuổi.
Cô nói vậy, tôi hết muốn mua nó. Làm sao chịu nổi mỗi lần lột nón ra, tôi lại già đi 10 năm!
Hồ Hằng – Thị thu Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Cần nhìn lại hướng phát triển của khu dịch – Phần 1

Thị trấn Tam Đảo có tổng diện tích tự nhiên là 235,72 ha trong đó khu nghỉ mát chiếm 69,768 ha, nằm trong khu vực thung lũng hẹp. Giữa thung lũng là dòng suối Mơ thơ mộng, đổ về phía dốc tạo nên những thác nước tung bọt trắng xáo. Cao độ tự nhiên từ 850 m – 900 m đã tạo cho quần thể sinh thái động vật nơi đây có những nét rất khu biết. Tam Đảo còn mang đặc trưng rõ nét của vùng núi cáo khí hậu Á ôn đới nên về mùa hè nhiệt đới thấp hơn vùng xung quanh và thành phố Hà Nội từ 5 – 9o C. Chính đều đó làm động lực thu hút mạnh du khách hằng năm đến nghỉ ngơi, an dưỡng. Thực tế, Tam Đảo có tiềm năng du lịch rất lơn. Đây không chỉ là nơi nghỉ mát lý tưởng mà còn là nơi phù hợp với rất nhiều loại hình du lịch: du lịch nghỉ dưỡng, du lịch sinh thái, du lịch nghiên cứu hệ thống chà cho du lịch tín ngưỡng, đặc biệt là chùa Tây Thiên.
Tuy nhiên, lượng khách hiện nay đến Tam Đảo đang có xu hướng giảm dần, nhất là khách nước ngoài. Theo số liệu thống kê của Ban quản lý khu nghỉ mát Tam Đảo, lượng khách năm 1996 có 108.000 lượt khách/ năm và mức tăng lượng khách trung bình trong giai đoạn hiện nay xấp xỉ 18%. Từ năm 1997 con số này giảm xuống xấp xỉ 16% và đang có nguy cơ giảm tiếp vào các năm tới. hiện tại, lượng khách nghỉ phân bố không đều trong tuần, trong năm. Công suất sử dụng phòng thấp, chỉ đạt mức 20% tổng số buồng phòng.
Dựa trên hệ thống kè, ta luy khá vững chắc và con đường giao thông từ chân dốc lên được xây dựng tới Pháp, khu du lịch Tam Đảo cứ thế hình thành mà chưa tôn tạo phát triển theo quy mô cụ thể và hoạch định rõ ràng. Một loạt các dãy nhà nghỉ mọc lên tối tấp gồm các tư nhân và quốc doanh khiến cho số lượng khu ăn, ở trên nên dư thừa, còn diên tích quan cảnh lại bị thu hẹp đáng kể. Đất dịch vụ du lịch chiếm 7.8483 ha, trong đó có công trình nhỉ ngơi đã chiếm 6.3451 ha, còn lại là dịch vụ du lịch khác. Từ Thành Cổ nhìn xuống khu trung tâm nghỉ mát, không gian kiến trúc hiện ra bộn bề, khu ăn uống, nghỉ ngơi chiếm áp đảo còn nơi giải trí hầu như không có. Thành Cổ trước kia có rất nhiều tượng phật giờ đây không những không được bảo tồn mà cìn bị biến thành vũ trường Disco. Du khách chỉ mất chưa đầy 30 phút đã tham quan hết quan cảnh nơi đây. Thời gian còn lại họ sẽ làm gì? Câu hỏi này sẽ dành cho các nhà hoạch định du lịch Tam Đảo. Du khách đến với Tam Đảo với mục đích nghỉ ngơi, vui chơi, giải trí và muốn có cơ hội dạo chơi ngắm rừng, nghe chim hót. Nhưng những tuyến đi bộ vòng quan sườn núi, bao quanh thung lũng chưa được hình thành, còn hệ thống đường đi dạo nhiều đoạn xuống cân nặng. Khu công viên vui chơi giải trí chưa thực sự đáp ứng nhu cầu của du khách khi chưa có trò chơi, cây xanh thưa thớt, diện tích không gian hẹp. Nhìn từ xa, công viên lọt thảm sau các nhà nghỉ. Ngoài ra, những kiốt bán đồ dịch vụ, đồ lưu niệm chủ yếu là do tư nhân kinh doanh mà chưa được quản lý, xây dựng theo một định hướng chiến lược cụ thể cho nên hình thức cũng như nội dung còn nghèo nàn. Mỗi lần ghé qua mua một vài đồ kỷ niệm, du khách khó tìm thấy một đồ vật nào mang nét đặc trưng cảnh quan nơi đây mà chỉ toàn những vật dụng thường nhật, đơn giản.
Bên cạnh đó, môi trường khu nghỉ mát đang lên tiếng báo động. Hệ thống thoát nước thải hiện nay chưa có, được thoát chung với hệ thống thoát nước mưa rồi đổ dồn vào suối mơ, gây ô nhiễm môi trường, giảm giá trị cảnh quan, đặc biệt là Thác Bạc. Khu vực chứa rác thải đều đổ dồn về phía Tây Bắc của thị trấn, chưa được xử lý triệt để. Trong đó có, phương tiện gom rác thô sơ rất khó cho việc thu gom trong các địa hình dốc.
Hồ Thị Thu Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Du lịch và thám hiểm thời trung cổ

Macko polo người Italia làm quan lâu năm ở triều đình Trung Quốc
Sau hơn 20 năm sống và làm quan ở Trung Quốc, Macko polo, một nhân tài đã được Mông Cổ thu nhận, lại trở về Italia và xuất bản cuốn sách hồi ký với tựa đề “Sách của Macko polo”. Vào thời đó hồi ký Macko polo được xuất bản ở nhiều quốc gia Châu u và trở thành cuốn từ điển bách khoa cho các nhà thám hiểm, du hành tới châu Á.
Ngày nay hơn 800 năm bản thảo đầu tiên “Sách của Macko polo” vẫn còn được lưu giữ lại tại Italia.
Cuộc hành trình của Macko polo đi tới Trung Quốc.
Từ Italia, Macko polo đi tới Acmeni, một xứ miền núi rộng lớn và thời đó đang bị Mông Cổ thống trị.
Qua Acmeni, Macko polo rất chú ý tới đàn gia súc có sừng thả trên cao nguyên vào mùa hè và mùa đông lại đuổi về đồng bằng để chống rét lạnh. Qua Acmeni, ông cũng biết tới ngọn lửa thiêng Bacu. Tại đây, theo ông, có một nguồn mỡ dung để đốt đèn, không ăn được mà hàng trăm chiếc thuyền cũng không chở hết. Cả một vùng rộng lớn đều dùng loại mỡ này để đốt đèn.
Qua Acmeni, Macko polo phải vượt nhiều sa mạc của Iran và Tuocmeni rồi đến Bankho. Nhân dân vùng Bankho vì sợ chiến tranh, sợ cướp bóc nên bỏ chạy vào rừng sâu và Macko polo bị đói vì không mua được lương thực, thực phẩm. Tiếp tục đi về phía đông, nhà du hành Italia đi tới vùng phía nam dãy núi Hymalaya. Trong cuốn sách hồi ký, Macko polo cũng đã nói lên đỉnh nóc nhà của thế giứoi núi Êvơrét.
Cuộc hành trình tyiếp tục phải vượt qua nhiều núi cao, rừng rậm ở chân núi Hymalaya rồi mới tới địa phận Trung Quốc. Macko polo phải qua nhiều làng mạc tới đựơc thủ đô của Trung Quốc mà thời đó người Mông Cổ gọi là Kambaluc. Trong quyền hồi ký. Macko polo kể rất nhiều về sự giàu có của Trung Quốc, sự buôn bán sầm uất ở các thành phố, về đường sá và cầu cống mở mang rộng rãi, các lâu đài tráng lệ, cung điện nguy nga.
Trong thời gian dài lưu lại ở Trung Quốc, Macko polo đã tới nhiều nơi, tới nhiều thành phố. Qua hồi ký, ta có thể quy vào hai tuyến đường chính sau:
Từ Kambaluc đi về phía nam vượt qua sông Hoàng Hà mà ông gọi theo tiếng Mông Cổ là Caramuren và đi tới các vùng phì nhiêu của châu thổ Trường Giang. Macko polo coi Trường Giang là con sông lớn nhất thế giới. Ông kể lại: “Sông rộng, có quãng tới 10 dặm, có nơi 6 – 8 dặm, còn chiều dài phải mất 100 ngày đi bộ. Sông chảy qua nhiều địa phương, nhiều thành phố. Các thuyền bè đi lại trên sông chở hàng hóa quý, đắt tiền”.
ở phía nam của sông Trường Giang có một thành phố lớn nhất Trung Quốc và thế giới. Macko polo đã mô tả phóng đại thành phố này: “Thành phố có chu vi 100 dặm và có 12.000 cầu xây dựng bằng đá… Các phố xá đều lọt gách hoặc đá. Thành phố có khu vực cung điện rộng 10 dặm vuông, xung quanh bao bọ bởi những tường lũy cao… Cung điện có 20 lầu xây rất đẹp. Lầu lớn đến nổi có thể chứa một vạn người dự tiệc trên những chiếc bàn cực lớn.
Từ Kambaluc, Macko polo đi về phía nam tới bán đảo Trung Ấn. Về phía nam Ấn Độ, ông chỉ tới sau nay khi trở về Trung Quốc theo đường biển. Trong hồi ký cũng ghi lại Macko polo đã tới Tây Tạng. Song cũng không có bằng chứng để chứng minh rằng ông đã vượt qua cao nguyên Tây Tạng từ đông sang tây hoặc một vùng cao nguyên. Tuy nhiên có thể tin rằng ông đã đi ven rìa cao nguyên, dọc theo sông Briutxo tới Mianma.
ống kính phóng viên.
Phải chăng “Em ơi, Hà Nội … chợ”?
Hiện nay, cùng với sự gia tăng về nhu cầu mua bán của người dân, hệ thống chợ trên địa bàn thành phố cũng trở nên hết sức đa dạng, phong phú. Bên cạnh những chợ lớn như: Đồng Xuân, chợ Hôm – Đức Viên, chợ Hàng Da… số lượng chợ nhỏ, chợ tạm trong các khu dân cư khá nhiều, sẵn sàng phục vụ người tiêu dùng một cách nhanh gọn nhất trong thời buổi công nghệ hiện đại mà thời gian được coi là “vàng”. Tuy nhiên, nếu mọi người đều hợp chợ đúng nơi quy định thì không có gì đáng bàn, vấn để là để đáp ứng cho yếu tố “cầu”, người ta sẵn sàng “cung” ở bất cứ nơi đâu, kể cả những nơi chỉ dành cho việc vui chơi, giải trí. Đã có nhiều ý kiến phản ánh về “nạn hàng rong hoành hành tại công viên thủ Lệ” hay “chợ hóa công viên Lê nin”. Những chưa hết, hiện nay tình trạng các xe thồ hay những gánh hàng rong bày hoa quả đứng, ngồi thành dãy bán hàng dưới dòng đường phố như Kim Liên, Giảng Võ, đường Tây Sơn, Giải Phóng, Nguyễn Trãi… đang trở nên phổ biến, khiến nhiều người không khỏi e ngại thốt lên: Phải chăng bây giờ là “ em ơi Hà Nội … chợ?”. Việc bán hàng này không những vi phạm Nghị định 36 của chính phủ, cản trở giao thông mà còn để lại ấn tượng không tốt đối với các du khách du lịch đến Hà Nội.
Mong rằng các cơ quan chức năng cùng chính quyền sở tại sớm có những biện pháp giải quyết dứt điểm tình trạng trên để trả lại vẻ đẹp cảnh quan vốn có cho thủ đô ngằn năm văn hiến.
Lê Trọng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 24 (189) 2001

Du lịch Phú Yên cần được thức tỉnh

So với đơn vị du lịch an hem “chung vách” là Khánh Hòa với doanh thu 4 tháng đầu năm 2001 đã đạt 83 tỷ đồng, thì Phú Yên trong suốt năm năm qua 1996 – 2000 chỉ đạt doanh thu chưa đến 7 tỷ đồng/ năm và khoản đóng góp ngân sách trung bình mỗi năm nhỉnh hơn nửa tỷ đồng, khiến vai vế đã có sự cách biệt khá lớn. Một câu hỏi đặt ra: phải chăng tiềm năng du lịch Phú Yên chẳng có gì?
Nằm ở khu vực Nam Trung bộ, cách thành phố Nha Trang Khánh Hòa gần 100 km về phía Bắc, Phú Yên có bờ biển dài 210 km, có cả hai tuyến đường sắt Bắc Nam và đường quốc lộ 1A đi qua. Tuy có mặt trong danh sách tiêu điểm chung của ngành du lịch cả nước, nhưng tiềm năng du lịch Phú Yên khá phong phú và dồi dào. Những năm gần đây Phú Yên liên tiếp được bộ VH –TT công nhận có nhiều di tích văn hóa, lịch sử và danh lam thắng cảnh cấp quốc gia như: Nhạn Tháp thị xã Tuy Hòa, ghềnh đá Dĩa, đầm ô Loan, chùa Đá Trắng huyện Tuy An, Vũng Rô nơi cập bến của những con tàu không số trên đường mòn Hồ Chí Minh trên biển huyện Tuy Hòa… Bên cạnh đó, thế mạnh của Phú Yên về du lịch sinh thái rất dồi dào: khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia – rừng cấm Krông Trai huyện Sơn Hòa rộng trên 22 nghìn ha với hệ động thực vật phong phú; núi Đá Bia gắn với truyền thuyết chinh phạt vùng đất Phương Nam được tìm thấy tại Tuy An. Bên cạnh đó, các điệu múa, hát dân gian đặc sắc hoặc lễ hội truyền thống của cư dân vùng biển, vùng núi thường xuyên được tổ chức…
Với những thế mạnh nói trên, nhưng trong thời gian dài, ngành du lịch Phú Yên hầu như đã dẫm chân tại chỗ. Trước hết là do việc đầu tư cơ sở vật chất để khai thác các điểm du lịch quá ít ỏi; chưa được khu du lịch nào được đầu tư hoàn chỉnh, nên các tiềm năng này chưa thoát khỏi dạng “phôi thai”. Tại mỗi điểm du lịch, cách khai thác cũng manh mún với những dịch vụ nghèo nàn, không thể đáp ứng nhu cầu của du khách một khi đến với Phú Yên. Trong thời gian 1996- 2000,lượng khách đến với Phú Yên chỉ đạt 31 – 35 nghìn lượt trên năm, trong đó lượng khách quốc tế đạt từ 1.000 – 1.500 lượt và không ổn định trong chiều hướng ngày một càng giảm. Mặt khác, đây là những con số được tổng hợp đơn thuần từ số khách trọ tại các nhà nghỉ, khách sạn, nên chưa thể phản ánh đúng con số nào mới là du lịch thực chất. Ngành du lịch có quyền đổ lỗi cho việc cơ sở hạ tầng quá kém, các ngành địa phương chưa quan tâm và phối hợp kịp thời với các đơn vị kinh doanh du lịch… Nhưng tự thân ngành du lịch cũng chưa tìm được một sản phẩm nào thể hiện tính đặc thù của địa phương. Có thể đưa ra ví dụ sau: Mũi Điện một ngọn núi nằm trong quần thể phong cảnh hữu tình của Vũng Rô huyện Tuy Hòa là điểm cực đông trên đất liền của Tổ quốc. Thế nhưng vào thời điểm đón chào thiên niên kỷ mới, ngành du lịch Phú Yên đã bỏ qua cơ hội có thể quảng bá về mình không thực hiện ý tưởng tổ chức đón chào ánh bình minh đầu tiên của du khách. Do vậy, yếu kém của chính ngành du lịch là nguyên nhân cơ bản, trong đó phải kể đến là năng lực của cán bộ, nhân viên còn yếu, chương trình du lịch còn nghèo nàn, trùng lắp, chưa chủ động tạo nên một diện mạo đặc trưng của mình. Vì thế, các nhà đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực du lịch vẫn mù mịt về thông tin ở Phú Yên, khiến đến nay Phú Yên chưa đón nhận được dự án nào, trong khi cả nước đã có hơn 250 dự án thuộc dạng này với tổng số vốn trên 7,7 tỷ USD.
Gần đây, ngành du lịch Phú Yên đã tự nhận thấy sự tốn kém của bản thân thấy sự yếu kém của mình nhằm thoát khỏi sự trì trệ. Chỉ tính từ đầu năm đến nay, đã có 4 điểm du lịch sinh thái trên địa bàn được đầu tư, tôn tạo và đi vào khai thác với số vốn trên 2,7 tỷ đồng, trong đó có điểm du lịch doanh nghiệp tư nhân đầu tư trị giá 1,7 tỷ đồng. Bên cạnh đó, một dự án du lịch có quy mô lớn nhất từ trước đến nay cũng đã được khởi động, đó là khu du lịch gió chiều nằm tại cửa sông Đà Rằng, dự tính có tổng mức đầu tư 8,1 tỷ đồng, có thể khai thác vào năm tới. Đại hội Đảng bộ tỉnh Phú Yên lần thứ XIII vừa qua đã xác định cơ cấu kinh tế theo hướng lâu dài 2001 – 2010, khẳng định du lịch và dịch vụ chiếm tỷ trọng 37,2%, xác định có 4 cụm du lịch được ưu tiên đầu tư, với dự kiến tổng số vốn đạt được 128 tỷ đồng, nhằm tăng lượng khách, doanh thu, lợi nhuận.
Phương hướng đã có, phần việc còn lại là ngành du lịch Phú Yên thực sự vào cuộc, tạo sự chuyển động mạnh mẽ hơn về đầu tư cơ sở hạ tầng dành cho du lịch, tôn tạo các di tích, thắng cảnh, quảng bá và tăng cường phối hợp với ngành du lịch các tỉnh bạn.
Nhiều điểm tham quan du lịch không thực hiện Nghị định 53 của chính phủ.
Hiện nay, tại một số điểm du lịch như: Huế, Mỹ Sơn, Hội An, Ninh Bình… còn thu phí tham quan ở mức giá quá cao dẫn đến giá tour cũng bị đẩy lên cao. Bên cạnh đó, nhiều điểm thăm quan không thực hiện nghị định 53 của Chính Phủ, vẫn thu phí 2 giá cho khách Việt Nam và khách Quốc tế như tại các Lăng tẩm Huế: 5.000 đ và 5 USD, Văn Miếu – Hà Nội 1.000 và 12.000đ. Điều này đã để lại ấn tượng không tốt trong lòng khách du lịch.
Nguyễn Chiến – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Tuần Châu hôm nay và ngày mai

Nằm bên phải Quốc lộ 18, cách Bãi Cháy 12,5km là Khu du lịch quốc tế Tuần Châu, đang nhộn nhịp xây dựng. Từng đoàn xe tải chở đất đi trên con đường rộng mới đắp từ đất liền ra đảo Tuần Châu. Nhờ có con đường mới đắp (dài hơn 2km, mặt cắt ngang rộng tới 10m) này, khiến công việc xây dựng trở nên thuận tiện. Một dãy cột điện cao áp đã hoàn thành, thắp sáng con đường vào khu du lịch đầy hấp dẫn và hiện đại trong tương lai.
Theo dự án Khu du lịch quốc tế Tuần Châu do Công ty u Lạc (có địa chỉ: 34 Đông Du, quận I, thành phố Hồ Chí Minh làm chủ đầu tư và đang tiếp tục kêu gọi đầu tư) đây là một khu du lịch hiện đại, cần huy động vốn tới hàng nghìn tỷ đồng. Riêng con đường mới đắp nói trên đã ngốn tới 98 tỷ đồng, chưa kể chi phí rải nhựa sau này. Chúng tôi đi trên con đường quanh đảo Tuần Châu đang được bê tông hóa. Theo dự án, nơi đây sẽ có nhiều cây xanh. Ẩn dưới tán cây là hai khu biệt thự, mỗi khu có 500 căn… Hiện nay 200 căn đã có người mua để xây. Bãi biển được chở cát vàng tới, khiến bãi tắm sạch, thoai thoải, khách tắm rất thích thú. Hàng trăm cây dừa lớn được trồng ở hai bên đường khiến bãi tắm thêm mơ mộng. Những khu vui chơi nào hoàn thành, được đưa vào hoạt động ngay. Những khu vườn treo, khu Câu lạc bộ cá heo, khu câu cá, khu Bulgalows, khu mô tô trượt nước, khu sân gôn 18 lỗ, khu Câu lạc bộ phục vụ du lịch, khách sạn có phòng hội thảo quốc tế v.v… sau khi hoàn thành và đưa vào hoạt động, Khu du lịch quốc tế Tuần Châu sẽ thu hút đông đảo khách trong nước và khách du lịch nước ngoài. Hiện nay, khu mô tô trượt nước, bãi tắm, đã đưa vào hoạt động cùng quán giải khát nhà bát giác. Có 4 mô tô trượt nước: loại 700 cm3 giá thuê 150.000đ trong 15 phút; loại 1200 cm3 giá thuê cao hơn: 200.000đ trong 15 phút. Chỉ cần 15 phút, khách có thể dùng mô tô trượt nước này đi khá nhiều nơi, nếu sang Bãi Cháy chỉ mất có 4 phút đồng hồ. Đây là loại mô tô trượt nước YAMAHA mới nhập năm 2001, giá tới 28.000 USD/chiếc. Nhân viên hướng dẫn tận tình và chỉ hướng dẫn đi thử 1 đoạn, các bạn có thể sử dụng được ngay.
Theo dự án của Khu du lịch quốc tế Tuần Châu, còn có sân bay trực thăng, tiếp nhận khách du lịch bằng đường hàng không đến đây. Ngoài ra, còn có các khách sạn sang trọng, các “tàu nhà hàng” nổi (chứa được 150 khách) và các âu thuyền. Khách du lịch có thể đến thăm làng chài và hồ nuôi cá, tôm giống ở phía bên phải của đảo (theo hướng từ đất liền đi vào) và khu lưu niệm Bác Hồ về thăm đảo…
Vịnh Hạ Long đã được UNESCO công nhận là “Di sản thiên nhiên thế giới” từ 17/12/1994 và mới đây lại được công nhận là di sản thế giới lần thứ 2. Khách du lịch đến thăm Vịnh Hạ Long, thăm thành phố Hạ Long trẻ và đầy sức sống, nhất định sẽ ghé thăm Khu du lịch quốc tế Tuần Châu – một vùng thiên nhiên có tâm hồn, có lịch sử, với tiện nghi hiện đại, để giải trí và di dưỡng tinh thần. Tin chắc rằng: Ngày đó sẽ không còn xa nữa…!
Tin vắn
Vườn cò Trà Vinh đặt tại xã Đại An, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh có diện tích hơn 2ha, với trên 10 loại cò và có khoảng 5.000 con cư trú, trong đó có loại cò xám mỏ quặp được xem là quý hiếm. Trung bình mỗi ngày vườn cò đón từ 50 – 100 người đến tham quan, tiềm hiểu đời sống loài cò. Nhằm thu hút du khách đến tham và ổn định lượng cò cư trú, chính quyền địa phương đã có kế hoạch mở rộng diện tích vườn đồng thời tạo những điều kiện về môi trường sống phù hợp với loài động vật này.
Khu du lịch vườn bác Hai Cống (Cái Bè, Tiền Giang) bắt đầu đưa chương trình ca nhạc tài tử Nam Bộ vào phục vụ du khách. Đến khu du lịch này, du khách không chỉ được thưởng thức mà còn có thể tham gia đờn, ca các bài mình yêu thích. Đây là điểm du lịch vườn tư nhân đờn ca tài tử đầu tiên trong chương trình du lịch sông nước miền Tây.
Từ đầu năm đến nay, sân bay Rạch Giá (Kiên Giang) đã phục vụ hơn 7.000 lượt khách, dự kiến trong năm 2001 sẽ đón hơn 17.000 khách qua lại trên tuyến hàng không này. Ông Phạm Mạnh Khiêm, Giám đốc sân bay Rạch Giá cho biết: mỗi tuần sân bay có 3 chuyến bay là thứ ba, thứ năm và chủ nhật từ Rạch Giá – Phú Quốc, mỗi chuyến bay AT72 chở 64 hành khách, giá vé 220.000 đồng/người/lần.
Mùa hè này, Trung tâm điều hành du lịch Cần Thơ mở nhiều tour đi biển: Cần Thơ – Phan Thiết (2 ngày 1 đêm) cho đoàn khách từ 10 – 45 người với chi phí trọn gói 345.000đồng/người, (tour 4 ngày 3 đêm) với 564.000 – 770.000đồng/người (tùy theo số lượng); tour Cần Thơ – Nha Trang (4 ngày 3 đêm) với 600.000 – 850.000đồng/người; Cần Thơ – Vũng Tàu (2 ngày 1 đêm) với 345.000 – 466.000đồng/người. Ngoài ra, Trung tâm còn tổ chức các tour vừa nghỉ dưỡng vừa tắm biển như Cần Thơ – Vũng Tàu – Đà Lạt (4 ngày 3 đêm) 590.000 – 700.000 đồng/người… Chương trình có giá ưu đãi đặc biệt cho khách đoàn của các cơ quan, xí nghiệp và nhà trường.
Từ đầu năm đến nay, lượng khách du lịch tới Hà Nội tăng mạnh khiến công suất sử dụng phòng của khách sạn cũng tăng cao (khách sạn quốc doanh đạt hơn 60%, khách sạn được phép đón khách Trung Quốc đạt từ 75 – 80%…). Tuy nhiên doanh thu của khách sạn tăng không tương xứng với lượng khách với lượng khách do khách Trung Quốc chiếm tới 31% tổng số khách nhưng thời gian lưu trú ngắn, mức chi trả thấp. Đồng thời, tình trạng doanh nghiệp nhỏ, ngoài quốc doanh trốn lậu thuế, giấu doanh thu diễn ra tương đối phổ biến khiến cơ quan chức năng không nắm được thực chất kinh doanh của khối này.
Thời gian tới, Sở Du lịch Hà Nội sẽ tiếp tục thanh tra, kiểm tra các doanh nghiệp, trong đó chú ý những doanh nghiệp tư nhân thành lập sau Luật Doanh nghiệp.
Vũ Phượng Ngọc – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001

Du lịch Tuyên Quang – tiềm năng chờ được đánh thức

Nhắc đến Tuyên Quang, mọi người đều nghĩ đến vùng đất nằm trong chiến khu Việt Bắc với những chiến công oai hùng của quân và dân ta trong thời kỳ chống Pháp. Nơi đây có di tích lịch sử Tân Trào, một địa danh đã vinh dự được Đại hội Quốc dân quyết định tổng khởi nghĩa giành chính quyền từ tay Nhật – Pháp vào năm 1945. Từ khu di tích Tân Trào ngược lên phía Bắc khoảng 11 km là khu di tích Kim Quan (huyện Yên Sơn) nằm trải dài trên khu rừng Nà Lơi, một trong những an toàn khu của Trung ương Đảng. Nơi đây, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng bí thư Trường Chinh và toàn bộ các cơ quan đầu não của cách mạng đã hoạt động và có những quyết định quan trọng cho giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp. Khu di tích lịch sử Chi Liền bên bờ sông Phó Đáy, huyện Sơn Dương là nơi ghi dấu quãng đời hoạt động cách mạng của đồng chí Tôn Đức Thắng tại căn cứ địa Việt Bắc và cũng là trụ sở cơ quan Mặt trận Liên Việt và Văn phòng Quốc hội những năm 1953, 1954. Các khu di tích này giờ đây là những điểm tham quan du lịch cho khách trong nước và quốc tế nhằm giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ nước nhà và truyền bá rộng rãi truyền thống cách mạng của dân tộc ra cho bạn bè quốc tế.
Bên cạnh hệ thống di tích lịch sử phong phú, Tuyên Quang còn có thế mạnh về thiên nhiên với phần lớn diện tích là núi rừng, trong đó có những cánh rừng nguyên sinh với nhiều loại thú quý hiếm. Đến với thắng cảnh thiên nhiên thác Mơ – Na Hang bạn sẽ được đùa vui với thác nước đang tung bọt trắng xóa và được tận mắt nhìn thấy con voọc, một loài quý hiếm mà trên thế giới chỉ duy nhất có ở khu rừng nguyên sinh này. Khung cảnh thiên nhiên của suối Đất núi Dùm sẽ quyến rũ bạn: lúc dòng suối chảy mạnh sẽ tạo cảm giác hùng vĩ và khi dòng nước lững lờ trôi, bạn lại thấy một không gian thật yên bình. Tuyên Quang có suối nước nóng Mỹ Lâm nổi tiếng, phục vụ du lịch nghỉ dưỡng, phục hồi sức khỏe. Đặc biệt đến với Tuyên Quang ngày xuân, du khách sẽ được tham dự lễ hội lồng tồng của đồng bào Tày, lắng nghe những bài hát then, hát cọi đậm chất trữ tình, thưởng thức vẻ đẹp kiến trúc nghệ thuật của đền Hạ, bia Bảo Linh Sùng Phúc, thành cổ Nhà Mạc… Những lợi thế này là cơ sở để Tuyên Quang phát triển du lịch sinh thái và du lịch văn hóa.
Tuyên Quang hội đủ các điều kiện để phát triển du lịch. Nhưng, kết quả kinh doanh du lịch của Tuyên Quang hiện tại còn khá khiêm tốn. Toàn tỉnh chỉ có một đơn vị nhà nước kinh doanh du lịch và dịch vụ là Công ty Du lịch và Khách sạn Lô Giang, chủ yếu kinh doanh khách sạn và một số dịch vụ bổ sung như tắm hơi, vận chuyển khách, trông giữ xe, cho thuê hội trường đám cưới. Hoạt động kinh doanh lữ hành hầu như không có. Doanh thu của hoạt động kinh doanh du lịch và dịch vụ năm 2000 đạt 4,5 tỷ đồng, trong đó bao gồm các dịch vụ nghỉ trọ, ăn uống, bán hàng lưu niệm, vận chuyển khách và một số dịch vụ khác với 26.407 lượt khách.
Qua tìm hiểu, chúng tôi thấy Tuyên Quang rất muốn đầu tư cho du lịch nhưng kinh tế của tỉnh còn gặp nhiều khó khăn. Hiện tại, nhân viên ngành du lịch Tuyên Quang vẫn thiếu, do đó chưa có người khảo sát xây dựng tour tuyến, việc nghiên cứu chiến lược thị trường, tiếp thị du lịch không có. Các điểm du lịch văn hóa và du lịch sinh thái chưa thu hút được nhiều khách du lịch vì cơ sở hạ tầng còn yếu kém, đội ngũ hướng dẫn viên chưa chuyên nghiệp. Công tác tuyên truyền quảng bá du lịch chưa được thực hiện nên du khách không biết đến nhiều về sản phẩm du lịch của Tuyên Quang. Việc khai thác tiềm năng du lịch có hiệu quả không thể làm ngày một ngày hai mà phải triển khai dần dần từng bước. Trong Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh Tuyên Quang lần thứ XIII đã đề ra mục tiêu phấn đấu cho ngành du lịch giai đoạn 2001-2005 là: khai thác tốt các loại hình du lịch, quy hoạch và lập dự án đầu tư các khu du lịch Trào – ATK, Kim Bình, Mỹ Lâm, Ngòi Là, núi Dùm, thác Mơ. Vấn đề đặt ra cho du lịch Tuyên Quang là phải có chiến lược phát triển du lịch, mà điều đầu tiên cần thực hiện là đào tạo đội ngũ cán bộ chuyên ngành, sớm thực hiện rộng rãi công tác tuyên truyền quảng bá các điểm du lịch, nâng cao chất lượng phục vụ du khách và tiến hành quy hoạch tổng thể về du lịch. Khi đó, những trang sử oai hùng, những nét văn hóa đặc sắc và cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp của Tuyên Quang sẽ thức giấc để chào đón du khách gần xa.
Thủy Tiên – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Hướng dẫn viên du lịch cũng “chạy xô”

Trước đây, khi nghe đến thuật ngữ “chạy xô”, người ta nghĩ ngay đến các ca sĩ. Nhưng bây giờ, thuật ngữ này không còn là độc quyền của giới nghệ sĩ nữa mà đã lan sang một lĩnh vực khác, một ngành nghề khác cũng rất ăn khách, đó là nghề hướng dẫn viên du lịch.
Những năm gần đây, mức sống của người dân được tăng lên thì nhu cầu đi du lịch, giải trí của người dân cũng ngày một cao. Thêm vào đó, lượng khách nước ngoài đến thăm Việt Nam ngày một nhiều, nên các Công ty du lịch mọc ra như “nấm”. Do vậy, nhu cầu về hướng dẫn viên du lịch ở các Công ty này không phải là nhỏ. Các hướng dẫn viên có thâm niên trong nghề được nhận vào biên chế trong các Công ty du lịch quốc doanh, còn không thì làm hợp đồng tại các Công ty tư nhân. Đa số các Công ty du lịch, kể cả quốc doanh lẫn tư nhân đều tuyển và nhận người làm theo chế độ cộng tác viên, tức là khi nào Công ty cần thì gọi đi làm và trả công theo ngày làm việc đó.
Hướng dẫn viên khi đã trở thành nhân viên chính thức tại một Công ty, thì công việc tạm thời coi như ổn định. Khác với các hướng dẫn viên, các cộng tác viên du lịch cho các Công ty công việc thường bấp bênh, mặc dù cùng một lúc có thể cộng tác với nhiều Công ty. Do đặc thù của nền kinh tế thị trường ở nước ta hiện nay, các hướng dẫn viên đôi khi cũng rời bỏ các Công ty quốc doanh để ra ngoài làm với mong muốn có thu nhập cao hơn. Và để có việc làm thường xuyên, họ phải có chuyên môn cao, như ngoại ngữ giỏi, hiểu biết nhiều, tinh thông nghiệp vụ, thêm vào đó là sự năng động, quan hệ rộng… Đôi khi cũng không cần phải là được đào tạo đúng chuyên ngành mà chỉ cần kinh nghiệm lâu năm.
Anh Nguyễn Văn T, tốt nghiệp trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, hiện đang là cộng tác viên cho khoảng 20 Công ty du lịch lớn nhỏ tại Hà Nội. Tuy mới ra trường và làm việc trong một thời gian ngắn mà anh đã mua được cả xe máy, điện thoại di động, khiến cho bạn bè cũng khó khâm phục.
Cuộc đời người hướng dẫn viên du lịch nay đây mai đó, khi có khách thì đi liên tục, có lúc 3, 4 Công ty cùng gọi đi làm một lúc không biết chọn Công ty nào. Nhưng đôi khi cũng tính đến chuyện làm cho Công ty này lần này thì phải làm cho Công ty khác lần sau để giữ được quan hệ. Nhiều khi chưa đến mùa du lịch hay công việc ít, hướng dẫn viên cũng phải nằm dài ở nhà hàng tháng để chờ việc.
Chị Trịnh Thị L, một hướng dẫn viên tiếng Anh cho hay: nghề của bọn chị không ổn định, nhiều lúc phải “chạy xô” cả tháng liền, cứ tour nọ tiếp tour kia liên tục, rất mệt mỏi. Nhưng bù lại, có tháng kiếm gần 10 triệu đồng. Nghề hướng dẫn viên có thu nhập cao, nhưng chủ yếu là do dùng mánh khóe để “chăn khách”, “moi” tiền của khách hoặc là khách “bo”, còn bình thường các Công ty chỉ trả theo chế độ cộng tác là 70 – 100.000 đồng/ngày hướng dẫn và tùy thuộc lộ trình của chuyến du lịch. Nếu gặp khách V.I.P tiền bo rất rủng rỉnh, còn nếu gặp khách du lịch Tây “ba lô” thì chỉ nhận được những lời cảm ơn suông…
Công việc của người hướng dẫn viên rất vất vả và dường như chỉ có những người yêu nghề mới có thể trụ được, vì họ là người phục vụ cho khách du lịch từ A đến Z: lo điều kiện ăn uống, nghỉ ngơi của khách đến giải quyết các sự cố trong tuyến tour khi gặp phải. Tất cả những điều đó làm cho hướng dẫn viên đủ mệt mỏi. Chưa hết, hướng dẫn viên còn phải thuyết trình cho khách và thường sau mỗi chuyến tour dài ngày họ thường bị giảm đi vài kg.
Hiện nay “chạy xô” chưa hẳn là một hiện tượng phổ biến trong giới hướng dẫn viên du lịch, mà nó chỉ xảy ra ở những đối tượng nhất định. Anh Đàm Xuân N, hướng dẫn viên tiếng Pháp cho biết: Anh tranh thủ kiếm tiền vài năm, khi mà tuổi trẻ và sức khỏe còn dồi dào, sau này anh sẽ về làm việc văn phòng hoặc chuyển nghề khác. Khi được hỏi về chất lượng của mỗi tour, anh nói: Mình đi cả tháng dòng như vậy thì lấy hơi sức đâu mà lúc nào cũng giải thích cặn kẽ cho khách được, họ hỏi thì mình giải thích còn không thì cho qua (!).
Rõ ràng, mỗi tour du lịch thành hay bại đều được quyết định ở người hướng dẫn viên, vậy mà hướng dẫn viên lại tỏ ra mệt mỏi, thiếu trách nhiệm thì thử hỏi khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam sẽ tìm hiểu được gì ở đất nước ta? Câu hỏi này xin dành lại cho các Công ty du lịch và cho chính các hướng dẫn viên du lịch tự tìm lời giải đáp vì họ là người trong cuộc nên họ hiểu biết hơn ai hết về sự thành bại của ngành mình.
Thảo Trường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Đồ lưu niệm với du khách

Thói quen mua một vài món quà xinh xắn làm đồ lưu niệm là niềm vui thích của bất cứ du khách nào trong mỗi chuyến tham quan. Nhưng đến thăm các khu di tích văn hóa – lịch sử và các danh thắng của Thủ đô ngàn năm văn hiến, du khách vẫn cứ ngẩn ngơ, như thiếu một vật gì khi tạm biệt nơi đây.
Tại các cửa hàng bày bán đồ lưu niệm trong các di tích văn hóa lịch sử, la liệt các loại đồ, từ vật dụng thường nhật đến đồ vật tương đối lớn, nhưng du khách chỉ xem rồi lướt qua. Anh Long, người Nha Trang thấy tôi mãi ngắm những hộp khảm trai xinh xắn ở một cửa hàng trong Đền Ngọc Sơn, đã hỏi: “Em thích những vật này à? Quê anh nhiều lắm, vùng biển mà! Anh chỉ muốn chọn đồ mang hương sắc Hà Nội thôi mà chưa thấy”. Quả là dạo qua một vòng các khu di tích, danh thắng, tôi chỉ thấy đồ khảm trai và đồ trang sức bằng bạc có số lượng nhiều nhất. Nhưng chúng lại không khái quát ý nghĩa gì của một di tích lịch sử, cũng như không gợi cho du khách về truyền thuyết của thần rùa năm nào. Trong một góc nhỏ phía cuối cửa hàng, có một vài chú rùa khiêm tốn ẩn mình sau những khung tranh, ảnh to nhỏ.
Có lần, vào thăm chùa Một Cột, tôi ngạc nhiên khi thấy đoàn du khách nước bạn tụm lại ở giá hàng bán toàn các đồ lưu niệm của Trung Quốc. Hỏi một chị người Nhật, mới biết đồ Trung Quốc dễ bắt mắt, nhỏ nhắn và giá cả phù hợp, còn đồ lưu niệm của ta có một số loại chị rất thích nhưng to và nặng, còn những đồ khác chưa thật đặc trưng. Đến thăm các đền chùa, những địa danh văn hóa – lịch sử như Văn Miếu, chùa Kim Kiên, Bảo tàng Hồ Chí Minh, du khách chỉ có thể nhìn ngắm những tranh, ảnh in dấu ấn lịch sử ngày xưa, còn để tìm một đồ vật gắn với những dấu ấn đó rất khó. Vì ở các cửa hàng chỉ bày bán những đồ vật thường dùng là túi xách tay bằng da, thổ cẩm giả, mũ, một vài đồ đồng, vòng tay các loại… Một người khách ở cửa hàng trong Bảo tàng cứ đi đi lại lại hỏi vật này, đồ kia cô bán hàng trả lời: “Cổ rồi bác ơi! Bác chọn loại bác xứ này đi, của Hàn Quốc chính hiệu đấy”. Phải chăng, những mặc hàng của ta chưa thật đặc sắc, chưa thật đặc trưng? Thực tế, ngoài tranh ảnh, các cửa hàng bán đồ lưu niệm ở các di tích có rất ít đồ gắn với di tích văn hóa lịch sử.
Đã gọi là đồ lưu niệm, du khách chỉ muốn mua một vài đồ vật nào đó mang màu sắc của các địa danh, đồng thời hợp với túi tiền. Dạo quanh những đường phố cổ ở Hà Nội như Hàng Gai, Hàng Bông, Hàng Đào… bạn sẽ thấy không khí mua bán thật sầm uất nhưng lượng hàng dành cho du khách làm đồ lưu niệm rất ít. Thật hiếm có khách tham quan từ các tỉnh, thành ghé vào các cửa hàng ở đây, chủ yếu là khách nước ngoài, bởi vì giá bán ở đây rất cao đều và được tính bằng tiền đô.
Ông Rodolfol, khách du lịch người Ý, đã hỏi tôi về xuất xứ tấm thổ cẩm rất đẹp, khi thấy tôi mân mê nó. Trong khi đó, chủ nhân của nó lại đang nhếch mắt nhìn chúng tôi. Đáng lẽ, những sản phẩm tinh hoa như vậy phải được đan xen giữa việc bán và cách chào hàng sao cho thật lôi cuốn, hấp dẫn khách hàng thì ngược lại, người bán chỉ coi đó là thứ hàng hóa nhu yếu mà không hiểu giá trị văn hóa của món đồ, hẳn du khách không muốn mua. Hoặc nếu có mua, họ đâu có giới thiệu được với bạn bè về giá trị văn hóa truyền thống qua những món đồ đó?
Tôi nhớ mãi câu nói của ông C.Breau, giáo sư trường Đại học Texas của Mỹ: “Tôi đã đến thăm tất cả di tích văn hóa lịch sử của Thủ đô Hà Nội nói riêng và của đất nước bạn nói chung, tôi nhận thấy các bạn Việt Nam chưa khái thác hết tiềm năng của một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc. Chưa biết thổi hồn vào sắc văn hóa phi vật thể vào những đồ lưu niệm”. Ở Nhật Bản, để thu hút khách mua đồ lưu niệm truyền thống như áo kimônô, tranh thêu phong cảnh… có hẳn một đội ngũ bán hàng có ngoại ngữ giỏi, khả năng cao trong cách giới thiệu ý nghĩa của từng đồ vật. Những đồ vật bán ra đều gắn liền với phong tục tập quán của từng vùng trong nước. Ở Thái Lan, Malaysia còn khéo léo kết hợp những điệu múa dân tộc trong các cửa hàng bán trang phục dân tộc. Cách làm sống động những đồ lưu niệm đó không chỉ gây cho khách những ấn tượng sâu sắc về nền văn hóa của nước họ mà còn khiến khách không thể mua một vài đồ lưu niệm thân thương đó.
Ngày nay, Thủ đô Hà Nội đang ngày càng phát triển. Đặc biệt, du khách từ trong nước và quốc tế đến rất đông. Nhưng danh thắng của Thủ đô là nơi du khách tập trung nhiều nhất. Vậy tại sao chúng ta không dành cho khách những món quà sắc nét của hương đất và hồn người Hà Nội ở đây?.
Hoàng Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Châu Á sẽ là khu vực phát triển nhất thế giới

Đầu thế kỷ 21, theo tổ chức Du lịch thế giới (WTO) dự báo, tới năm 2020 số du khách đến Châu Á, sẽ chiếm 1/4 tổng số lượt du khách trên toàn cầu. Tới năm 2020, châu Á sẽ là khu vực phát triển nhất thế giới và sẽ trở thành điểm hẹn chính của du lịch thế giới trong thế kỷ 21.
Mặt khác, vì kinh tế phục hồi và phát triển nên trong thế kỷ 21, người Châu Á cũng sẽ là nguồn khách chủ yếu. Đến năm 2020, vị trí số 1 của Pháp về thu hút du khách nước ngoài năm 1998 sẽ bị Trung Quốc thay thế năm 1998 Trung Quốc mới ở vị trí số 6 và Trung Quốc sẽ trở thành điểm son của Du lịch thế giới, mỗi năm thu hút 130 triệu lượt du khách nước ngoài. Dự toán trong số du khách tới thăm Trung Quốc, một số không nhỏ sẽ ghé qua thăm Hồng K – ông từ vị trí thứ 18 năm 1998 sẽ nhảy vọt lên vị trí thứ 5, mỗi năm thu hút tới 56 triệu du khách.
Tổ chức Du lịch thế giới cũng chỉ rõ rằng, Trung Quốc là một nước lớn của thế giới, mặc dù hiện nay du khách quốc tế vẫn còn có những điều chưa vừa lòng với điều kiện vệ sinh và một số mặt khác, nhưng tiềm lực phát triển của Trung Quốc rất lớn, cùng với đà phát triển kinh tế thì môi trường sống và các mặt hàng khác sẽ được cải thiện hơn nữa, Trung Quốc có một nền văn hóa rất đa dạng và tài nguyên thắng cảnh thiên nhiên phong phú nên vẫn có một sức hấp dẫn lớn đối với du khách.
WTO khuyễn nghị Trung Quốc cần phải có bảo tồn được bản sắc văn hóa của nhiều vùng khác nhau trong nước. Tuy người dân các nơi này đã quá quen thuộc với nền văn hóa và phong tục tập quán của địa phương mình, nhưng với du khách nước ngoài thì đó lại là những khám phá mới mẻ, thích thú. Các du khách Nhật Bản châu u và những vùng lãnh thổ khác của thế giới đều có những sở thích rất khác nhau khi đi đi thăm các danh lam thắng cảnh. Vì vậy phải phân loại, chọn lựa công phu các điểm tham quan, du lịch để có thể giới thiệu đúng với sở thích của từng loại du khách.
Những cố gắng mới
Ngành hàng không và những cố gắng mới trong việc mở rộng tuyến bay, trong những năm 1997 – 1998, do sự ảnh hưởng nặng nề của cuộc khủng hoảng tài chính khu vực, ngành hàng không cũng có nhiều bước gian nan. Những bắt đầu từ giữa năm 1999, tình hình sản xuất – kinh doanh của Tổng công ty hàng không Việt Nam đã bắt đầu được phục hồi trở lại. Bằng nhiều biện pháp chiếm lĩnh thị trường để tăng thu, đồng thời nhờ kết quả chuyển giao thành công công nghệ khai thác, bảo dưỡng A320 từ giữa năm 1998 và một số biện pháp tiết kiệm, trong năm 1999 lợi nhuận trước thuế từ hoạt động vận tải toàn mạng đã đạt gần 500 tỷ đồng, các khó khăn về cán cân thanh toán gặp phải trong giai đoạn 1997 – 1998 đã được khắc phục hoàn toàn.
Năm 2000, thị trường vận tải Hàng không có những bước tiến vượt bậc. Ước tính đến hết tháng 12 năm 2000 Việt Nam Airlines đã thực hiện trên 26.900 chuyến bay, vận chuyển 2.859.000 hành khách, tăng gần 2% so với kế hoạch năm (tăng 11% so với cùng kỳ năm trước), trong đó có 1.688.000 khách trong nước (tăng 6,8% so với cùng kỳ) và 1.170.000 hành khách quốc tế (tăng 16% so với cùng kỳ). Riêng trong quý 3, hệ số sử dụng ghế bình quân dạy 82%, tăng 4,17 điểm so với cùng kỳ năm 1999. Thị phần vận chuyển khách quốc tế đạt 38,35% tăng 1,2% so với cùng kỳ. Các xí nghiệp phục vụ thương mại mặt đất Nội Bài, Đà Nẵng Tân Sơn Nhất đã phục vụ cho 10.900 chuyến bay của các hãng Hàng không nước ngoài với 1.488 lượt khách.
Điểm nổi bật trong hoạt động kinh doanh năm 2000 của Việt Nam Airlines là phục hồi và mở rộng mới 6 đường bay, trong đó hai đường bay Thành phố Hồ Chí Minh đi Xiêm Riệp và Quảng Châu đã thực hiện, 2 đường bay từ Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội đi Seul, đường bay xuyên Đông Dương nối liền Hà Nội, Viêng Chăn, Phnom – pênh và Thành phố Hồ Chí Minh, đường bay Thành phố Hồ Chí Minh – Tô ky ô (hợp tác với các hãng hàng không Nhật Bản) đã thực hiện trong tháng 11. Ngoài ra Việt Nam Airlines còn tăng tần suất bay trên hầu hết các đường bay quốc tế đi Ô saka, Đài Bắc, Hồng K-ông, Băng Cốc, Kualalumpur… Với các chương trình phát triển như vậy, dự kiến năm 2000, Việt Nam Airlines sẽ vận chuyển được 2,8 triệu hành khách (tăng 9,7% so với năm 1999) và 4,4 tỷ hành khách/ km (tăng 15,6% so với năm 1999).
Về chất lượng phục vụ hành khách ở mặt đất và trên không, trong năm 2000 Việt Nam Airlines cũng đã đạt được một số mặt tiến bộ. Về tổng thể chất lượng dịch vụ, Việt Nam Airlines được xếp hạng thứ 35 trong số các hãng hàng không được xếp hạng trên thế giới (2 – 3 năm trước đây chỉ xếp thứ 44) và vượt qua nhiều đối thủ cạnh tranh trong khu vực (các hãng của Hàn Quốc, Trung Quốc): đặc biệt đội ngũ tiếp viên hàng không được xếp hạng thứ 4 thế giới đối với hạng doanh nhân và thứ 7 đối với hạng du lịch.
Để đáp ứng mục tiêu và phát triển định hướng cho thời gian tới, tăng năng lực cạnh tranh trong điều kiện thị trường phát triển trở lại, củng cố nâng cao chất lượng phục vụ hàng khách, lấy lại uy tín với khách hàng đồng thời tăng tính ổn định của lịch bay, cuối năm 2000 Tổng công ty Hàng không Việt Nam đã thuê bổ sung 4 máy bay trong đó có 2 Boeing 767 và 2 ATR – 72. Số lượng máy bay A320 dự kiến cũng sẽ được bổ sung thêm trong năm 2000. Đồng thời công ty đã và đang phát triển khai thác nhiều chương trình nâng cấp chất lượng trong các mảng phục vụ mặt đất, phục vụ trên không, các dịch vụ khách hàng trong hoạt động bán…
Hy vọng rằng, bước sang thiên niên kỷ mới, ngành hàng không Việt Nam ngày càng phát triển và tăng thêm nhiều chuyến bay hơn nữa để phục vụ nhu cầu ngày một cao của khách hàng.
Hữu Nghị – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Uy tín và điều kiện

Uy tín và điều kiện để tôi ổn định và phát triển, trước hết xin chân thành cảm ơn Báo Du lịch đã giúp đỡ chúng tôi trong thời gian qua và cho tôi cơ hội gặp gỡ này. Công ty Du lịch – Dịch vụ Hội An thành lập năm 1990. Từ một khách sạn mini o8 phòng này Công ty đã có khách sạn Hội An 120 phòng tiêu chuẩn 3 sao, Khu du lịch biển Hội An 80 phòng và trung tâm lữ hành. Đạt được kết quả này là nhờ sự phấn đấu không mệt mỏi của tập thể Ban Giám đốc, Cán bộ công nhân viên toàn công ty, nhờ sự hỗ trợ, giúp đỡ của chính quyền địa phương, của các đối tác các đồng nghiệp và sự tin yêu của khách du lịch. Với kết quả đó Công ty đã được các cấp các ngành khen nhiều bằng khen, danh hiệu… Năm 1999 được Nhà nước tặng Huân chương lao động hạng 3, Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen và danh hiệu Topten các doanh nghiệp du lịch kinh doanh có hiệu quả.
Sau sự kiện Phố Cổ Hội An và Thánh Địa Mỹ sơn được công nhận là di sản văn hóa thế giới, lượng khách đến Hội An nói chung và đến Công ty tăng lên khá nhanh (35%). Công suất sử dụng phòng cũng được nâng cao (65 – 705). Để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao và đa dạng của du khách, Công ty đã nỗ lực rất lớn nâng cao chất lượng phục vụ, để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng du khách.
Phóng viên: Kinh doanh trong điều kiện đặc thù của Hội An, để giữ được vị trí topten của Du lịch Việt Nam, theo chị cần nhất điều gì?
Bà Võ Thị Thu: Uy tín của công ty! Đó là điều kiện để chúng tôi ổn định và phát triển. Đặc thù của du lịch Hội An là du lịch văn hóa, lễ hội, sinh thái và cảnh quan… môi trường. Để du lịch Hội An phát triển và xứng đáng với vùng đất đầy tính nhân văn, trong những năm qua chính quyền và nhân dân thị xã Hội An đã ra sức giữ gìn và trùng tu đô thị cổ, chống các tệ nạn cò mối, ăn xin tệ nạn xã hội…
Tổ chức nhiều lễ hội truyền thống, tổ chức đêm Phố Cổ Hội An đảm bảo an ninh trật tự để tạo điều kiện du lịch phát triển bền vững. Sắp đến chính quyền thị xã có nhiều chủ trương nhằm phát triển du lịch như: tổ chức chợ ẩm thực vào ban đêm ở những đường phố chính, thắp đèn lồng và trang phục theo lối cổ xưa. Theo tôi đó là những điều kiện rất thuận lợi để du lịch Hội An phát triển.
Để giữ được vị trí topten của du lịch Việt Nam, Công ty chúng tôi luôn định hướng phát triển du lịch bền vững, gắn với du lịch với văn hóa. Chú trọng khai thác thế mạnh về văn hóa, lịch sử, lễ hội truyền thống và gắn kết ba di sản thế giới: Hội An – Mỹ Sơn – Huế tạo thành trọng điểm du lịch liên vùng. Mở rộng không gian du lịch biển, du lịch sinh thái và tổ chức thêm các dịch vụ vui chơi giải trí.
Phóng viên: Và khu du lịch biển Hội An của Công ty được xem là bước đột phá?
Bà Võ Thị Thu: Hội An không chỉ nổi tiếng với một khu phố cổ mà còn được biết đến như là một nơi nghỉ biển lý tưởng với bãi tắm Cửa Đại 7 km nước trong, cát trắng. Nắm bắt được nhu cầu nghỉ biển của du khách khi đến thăm Phố Cổ Hội An và Thánh Đại Mỹ Sơn cũng như chủ trương mở rộng không gian du lịch của địa phương. Công ty đã mạnh dạn đầu tư xây dựng khu du lịch Biển Hội An có diện tích hơn 3.000 m2 với tổng kinh phí trên 30 tỷ đồng. Đây là một khu du lịch mang dáng dấp làng quê Việt Nam truyền thống, với nhiều cụm biệt thự sang trọng ẩn mình dưới rặng cây xanh, được bao bọc bởi giữa bãi tắm Cửa Đại và Sông Đế Võng rất ấn tượng với du khách mỗi khi có dịp nghỉ lại “Hoi An Beach Resort”. Sắp đến công ty chúng tôi sẽ đầu tư các dịch vụ vui chơi thể thao giải trí trên sông và trên biển, đẩy mạnh du lịch sinh thái, du lịch sông nước gắn với rừng dừa Bảy Mẫu (Cẩm Thanh), một khu căn cứ địa cách mạng, du lịch Cù Lao Chàm… Dự án này đã được đưa vào hoạt động giai đoạn I ( 50%) vào tháng 8/ 2000, phần còn lại sẽ hoàn tất vào cuối quý I năm 2001.
Chúng tôi sẽ cố gắng hơn nữa bằng cả tâm huyết của mình để góp phần phát triển, tạo ra một diện mạo mới cho bức tranh du lịch Hội An trong tương lai.
Năm mới kính chúc Báo Du lịch thắng lợi, chúc các đồng chí sức khỏe.
Đầu xuân phòng vấn
Đầu xuân phỏng vấn – Đầu xuân phỏng vấn, ông Đỗ Văn Hoàng – Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc công ty. Tuy nhiên trong những năm gần đây với sự quan tâm của Đảng và Chính phủ với những biện pháp cải cách đổi mới trong công tác phát triển du lịch đã tạo ra sự nhận thức của toàn dân về tằm quan trọng của du lịch trong đời sống kinh tế cả nước, cùng với những điều kiện thuận lợi cho thiên tai ưu đãi, với chính sách mở cửa và chủ động hội nhập kinh tế khu vực và thế giới , với nỗ lực và quyết tâm của ngành trước mắt là theo kịp các nước tiên tiến trong khu vực và dần dần tiến đến hội nhập quốc tế, tôi tin tưởng rằng du lịch Việt Nam sẽ tiến nhanh tiến mạnh trong thời gian tới.
Nhân dịp năm mới, thay mặt tập thể Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn, tôi xin gởi đến toàn thể bạn đọc báo Du lịch những lời chúc tốt đẹp nhất.
Vâng Thiên – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001